Bước Thật Chậm Về Phía Anh

Chương 30: 30: Anh Và Vợ Cũ… Vì Sao Ly Hôn Vậy




“Mộng Linh, cô có biết con người ta sẽ cảm thấy tuyệt vọng nhất vào lúc nào không?”

Là khoảnh khắc cùng một lúc mất đi tất cả những thứ bản thân mình yêu quý, trân trọng nhất. Sạch sẽ không còn lại một chút nào…



Nhớ năm đó khi Cố lão gia bệnh nặng qua đời, Cố thị như rắn mất đầu, đối thủ cạnh tranh thừa dịp không ngừng tìm cách chơi xấu, hãm hại. Cố Tử Sâm đứng lên điều hành Cố thị, kinh nghiệm chưa nhiều nên không được các vị cổ đông tín nhiệm. Chẳng mấy chốc, tập đoàn đã rơi vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng, nguy cơ phá sản chỉ trong ngày một, ngày hai.

Nỗi đau mất cha, cộng thêm áp lực dư luận nặng nề đè nặng trên đôi vai Cố Tử Sâm. Tập đoàn nợ nần chồng chất, nhà họ Cố gần như tiêu tán toàn bộ tài sản, đến cả dinh thự cũng phải đem đi cầm cố.



Vợ cũ thường xuyên gây hấn với Cố Tử Sâm, ban đầu hắn tưởng bởi vì cô ta mang thai nên mới nhạy cảm, nhưng càng về sau cô ta ngày càng quá đáng, chỉ cần nhìn thấy hắn trở về nhà là liên tục lên giọng chất vấn, chì chiết.

“Không có tiền thì làm sao lo liệu cho cuộc sống? Chi bằng tôi phá thai, sau đó chúng ta nộp đơn ly hôn ra tòa đi!”

Giây phút nghe câu nói này từ chính miệng người vợ đầu ấp tay gối với mình, linh hồn của Cố Tử Sâm như bị người ta rút cạn. Ngàn vạn đau đớn không sao diễn tả thành lời…

Hắn không ngừng cầu xin cô ta, thậm chí vứt bỏ lòng tự tôn để quỳ xuống, chỉ mong hàn gắn được mối quan hệ giữa hai người.

Thế nhưng người phụ nữ đó lại có tình nhân bên ngoài! Sáu năm trước, cô ta đồng ý sinh ra Minh Châu cũng chỉ vì muốn bòn rút một số tiền lớn trước khi ly hôn cùng Cố Tử Sâm. Đợi khi con bé vừa tròn một tháng tuổi, cô ta liền dứt áo ra đi, chạy theo người đàn ông giàu có khác ra nước ngoài an ổn cuộc sống.

Cố Tử Sâm chỉ có thể trách bản thân mình ngu ngốc, yêu nhau ba năm trước khi tiến đến hôn nhân, hắn lại không nhìn ra bộ mặt giả tạo, coi trọng vật chất của người phụ nữ này.

Sau khi chính thức ly hôn, Cố Tử Sâm một mình nuôi nấng Minh Châu khôn lớn. Hắn đem những lời nói vô tình của người vợ cũ, biến nó thành mục tiêu phấn đấu trong công việc. Dần dà, Cố Tử Sâm đã bộc lộ được hết thiên phú kinh doanh của mình, thành công vực dậy Cố thị một cách ngoạn mục, rồi phát triển thịnh vượng đến tận bây giờ.

Đối với Cố Tử Sâm, ngoài những người thân máu mủ ruột thịt thì thứ quan trọng nhất chính là tiền! Người khác có thể phản bội hắn, nhưng tiền thì không. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, hắn dần bài xích với chuyện tình cảm, sáu năm trôi qua, hắn chẳng còn muốn mở lòng đón nhận ai nữa.

Không phải vì còn vấn vương vợ cũ, mà bởi vì Cố Tử Sâm không tin trên đời này có một thứ nào đó có thể thắng được ma lực của đồng tiền!

“Còn cô, vì sao lại chia tay bạn trai?” Sau khi hắn kể ra hết chuyện quá khứ của mình thì hỏi ngược lại Mộng Linh.

Kỳ thực, Cố Tử Sâm cũng không hiểu tại sao mình lại nói những điều này cho cô biết nữa. Hắn chỉ cảm thấy lòng mình như bị thứ gì đè nén, hiện tại cần giải tỏa hết ra bên ngoài.

Mộng Linh nghe câu nói của Cố Tử Sâm, cúi đầu cười nhàn nhạt:

“Anh ta chê tôi nghèo!”

So với hắn, lý do mà cô bị người mình từng yêu thương hết lòng, hết dạ bỏ rơi cũng không khác nhau là mấy!

Cố Tử Sâm gật đầu không đáp, ánh mắt hắn nhìn lên bầu trời đen sâu thẳm. Mộng Linh cũng im lặng, ngồi dựa lưng vào thành ghế đá mát rượi, ngắm nhìn những vì tinh tú lấp lánh. Trời càng tối dần, cô gục trên vai hắn ngủ đi lúc nào không hay biết.

Xung quanh tĩnh lặng, Cố Tử Sâm nghiêng mặt nhìn cô, bất giác khép hờ mắt, hít vào một hơi để cảm nhận mùi hương hoa hồng thơm ngát trên mái tóc dài đen nhánh của người con gái này. Thời gian cứ chầm chậm trôi, hắn cũng không đánh thức Mộng Linh dậy, trái lại còn kéo áo của mình, trùm lên che đầu cho cô khỏi sương lạnh.

Bả vai bên phải của hắn mỏi rời, cho đến khi Mộng Linh giật mình tỉnh dậy đã gần như tê cứng.

“Xin lỗi anh, tôi ngủ quên mất!” Cô đưa tay che miệng, ngáp một hơi đầy mỏi mệt.

“Khuya rồi, chúng ta về phòng bệnh thôi.” Cố Tử Sâm chống tay đứng dậy, Mộng Linh vội đỡ hắn.

Buổi tối hôm nay, Mộng Linh thật không ngờ mình có thể biết nhiều chuyện riêng tư của Cố Tử Sâm đến vậy. Đến bây giờ cô mới hiểu tại sao hắn luôn mang cái vẻ mặt hệt như tảng băng lạnh mỗi ngày. Âu cũng là vì những tổn thương trong quá khứ, trói buộc lòng người…

Đang sẵn cơn buồn ngủ, Mộng Linh vừa nằm xuống giường đã ngủ thiếp đi. Theo thói quen, cô nằm sát ra ngoài bìa giường, hai tay khoanh trước ngực, nghiêng người sang một bên đầy gò bó.

Cố Tử Sâm thấy vậy liền chỉnh tư thế nằm khó coi này, sau đó kéo chăn đắp lên người cô gái nhỏ.

“Ngủ ngon!”