[BHTT] Thiên Kiêu

Chương 51




Cuối cùng Tần Lỗi lựa chọn mang theo đệ đệ đi thôn trang.

Kỳ thật rời đi công chúa phủ hắn còn có thể mang theo đệ đệ đến Hầu phủ. Tổ mẫu đã mang theo tin tức hy vọng hắn cùng Tần Khuê qua đó. Phụ thân đã chết, đại ca bất nhân bất hiếu, Tần gia hiện giờ đã chỉ còn lại tổ mẫu muốn đưa bọn hắn dưỡng bên người chuyện này là đương nhiên.

Nhưng đi Hầu phủ lại không bằng đi thôn trang.

Hầu phủ là phủ phò mã, ở Hầu phủ, huynh đệ bọn hắn muốn làm việc gì chỉ sợ trốn không thoát con mắt của Tần Lộ. Nhưng đến thôn trang, một năm, hai năm ba năm thậm chí tám năm mười năm Tần Lộ luôn có thời điểm sơ sẩy. Tuy rằng Tần Lỗi cũng không biết hai huynh đệ rốt cuộc có thể làm cái gì. Nhưng thân là con cái, tâm không tư thù thì hắn không xứng làm người.

Sáng sớm ngày hôm sau, Phương di nương Phùng di nương mang theo đồ vật, cùng Tần Lỗi hai huynh đệ lên xe ngựa công chúa phủ đã chuẩn bị.

Nhìn đại môn viện tử mở rộng, hiện giờ chỉ còn lại vài người, Tần Nhã có điểm thổn thức. Nhưng như vậy cũng tốt còn lại đều là thân nhân sau này đại gia đình hảo hảo cùng nhau sinh hoạt. Tiểu viện tử công chúa không thu hồi lại, vẫn để cho các nàng ở nhưng Tần Nhã cũng không nghĩ tiếp tục ở lại nơi này. Tiểu Lộ giết cha, nàng thân là trưởng nữ lại chưa từng vì hắn mà trách Tiểu Lộ một câu không đúng. Tuy Tần Đại Bảo đã từng xin lỗi nàng, từ nhỏ được hắn giáo dưỡng hòa ly về sau mới trở về nhà mẹ đẻ, nhưng nàng lại không trách Tiểu Lộ một câu không phải.

Tần Nhã ở nơi này, tổng cảm thấy sẽ có một ngày hắn tùy thời lao ra chỉ vào mặt nàng hung hăng mắng nàng nữ nhi bất hiếu nữ. Tần Nhã đi tìm Tần Lộ thương lượng, Tần Lộ tự nhiên đồng ý nàng dọn ra ngoài. Tuy rằng giết Tần Đại Bảo Tần Lộ không cảm thấy chính mình có gì sai, nhưng lần đầu tiên làm chuyện như vậy trong lòng nàng tất nhiên mâu thuẫn. Nếu Tần Nhã các nàng muốn dọn đi, Tần Lộ ngày sau cũng không cần tới nơi này.

Tần Cầm đối với việc này cũng không có ý kiến, bất quá từ khi Tần Lộ đối với nàng thừa nhận đã giết Tần Đại Bảo, nàng liền đem chính mình nhốt ở trong phòng không chịu gặp người. Lần này dọn ra ngoài cũng giống như vậy, nàng chỉ yên lặng mà thu thập, cũng không cùng bất luận người nào nói qua một câu. Tần Nhã,Tần Cầm cùng với Hồng Liên toàn bộ đều dọn đến viện tử trồng hoa phụ cận tuy rằng nhỏ hơn rất nhiều, nhưng cách chỗ làm việc gần một chút. Tần Lộ có thể lý giải được tâm tư Tần Cầm. Tần Cầm không để ý tới nàng, nàng cũng không trách Tần Cầm. Hơn nữa giúp đỡ các nàng dọn vật dụng, Tần Lộ tận dụng không xuất hiện trước mặt nàng, chiếu theo làm việc trực đêm hằng ngày chờ Hứa Thiên Kiêu hồi đáp.

___________________________________

Thẳng đến tháng tám, sự tình của Tần Lộ mới có chút tin tức.

"Tây Sơn đại doanh không thích hợp với ngươi." Hứa Thiên Kiêu ném cho Tần Lộ một phong thơ. Phong thư phiêu diêu rơi xuống đất Tần Lộ dừng một chút, xoay người nhặt lên.

Ngày đó sự tình xảy ra quá mức chấn động, Hứa Thiên Kiêu liên tiếp mấy ngày không ra khỏi phòng một bước, thậm chí Tần Lộ đứng trước cửa nghe thấy loáng thoáng trong phòng truyền đến ẩn ẩn tiếng khóc.

Nàng vì đệ đệ có thể từ bỏ hết thảy nhưng hành động hiện tại của Hứa Thiên Hạc chính là hướng đến tử lộ mà chạy. Hứa Thiên Kiêu không tiếp nhận được. Trần Nhiên một lần nữa bị phái đi Hoài Nam Vương phủ, Hứa Thiên Hạc nàng cũng coi như để tâm một hồi.

Bất quá nàng cũng không hối hận, có một số việc sớm một chút biết đến để chuẩn bị, hiện tại có thể nói Hứa Thiên Kiêu chính là giúp Hứa Thiên Hạc một phen. Quả nhiên, Trần Nhiên mang về tin tức Hứa Thiên Hạc đồng ý, Tần Lộ cũng thu được bốn chữ của Hứa Thiên Hạc.

Không thể tái phạm.

Khí thế người hoàng gia cho dù chỉ có bốn chữ, Tần Lộ cũng thật sâu cảm nhận được. Nàng đối Trần Nhiên nhìn một cái ánh mắt cảm kích cất bước vào phòng.

"Công chúa." Nàng hành lễ, đối với ngồi ghế thượng Hứa Thiên Kiêu nói.

Hứa Thiên Kiêu không nói gì chỉ là ném lại một phong thư đề cử, đề cử Tần Lộ vào cung làm thị vệ.

"Tiến cung?" Tần Lộ nhìn tin, kinh ngạc hỏi ra.

Hứa Thiên Kiêu thần sắc mạc danh nhìn nàng.

"Ngươi sợ?" Nàng nói: "Cũng đúng, tiến cung làm thị vệ, cũng không phải là một tin tốt. Đặc biệt ngươi hiện tại vẫn là gia nô công chúa phủ. Tần Lộ, nếu ngươi đổi ý, hiện tại còn kịp."

Tiến cung làm thị vệ, chính là ở dưới mí mắt hoàng đế làm việc. Đương kim hoàng đế tuổi trẻ khí thịnh, anh minh thần võ, ở dưới mí mắt hắn làm việc chỉ cần có bản lĩnh tất nhiên dễ dàng bị phát hiện. Mà làm thị vệ, đi cạnh tả hữu thiên tử dễ dàng được sủng ái cùng tín nhiệm. Đương nhiên cũng dễ dàng đưa tới họa sát thân.

Tần Lộ lâm vào trầm tư.

Nếu nói đi đến Tây Sơn đại doanh, thân phận của Tần Lộ chỉ có thể làm binh tốt hạ đẳng một đường đến hỗn chiến sa trường. Mà một cái hạ đẳng binh, cho dù trên chiến trường anh dũng thiện chiến, chỉ sợ cuối cùng có được chính là cấp trên ban thưởng.

Nếu là đi đến nội cung, chỉ cần được Hiển Tông Đế tín nhiệm, chỉ cần hắn nhìn thấy năng lực của nàng đến lúc đó phân đi chiến trường, kém nhất cũng là một cái nho nhỏ người dẫn đầu. Nếu người dưới trướng lập được chiến tích, tương ứng nàng cũng sẽ có ban thưởng.

Chỗ tốt rõ ràng, nhưng vẫn còn chỗ hỏng. Từ trước đến nay hoàng đế đa nghi, gần vua như gần cọp. Tần Lộ là người từ công chúa phủ đi ra, Hiển Tông Đế chưa chắc sẽ tin tưởng nàng.

Đây cũng chưa tính là phương án kém cỏi nhất.

Hiển Tông Đế tin tưởng nàng, trọng dụng nàng, đến thời điểm Hứa Thiên Hạc muốn tạo phản nàng rốt cuộc đứng ở bên nào? Bên Hiển Tông Đế, nàng có thể nhân lúc Hứa Thiên Hạc chưa động thủ mà mật báo Hiển Tông Đế. Đến lúc đó, đôi tỷ đệ Hứa Thiên Kiêu cùng Hứa Thiên Hạc chỉ có một đường chết. Nếu không mật báo hoặc là đứng về phía Hứa Thiên Hạc, có lẽ nàng tùy thời đều có thể sẽ chết oan uổng.

Hứa Thiên Kiêu nhìn Tần Lộ mím môi lâm vào trầm mặc. Tần Lộ so với nàng nhỏ một tuổi cuộc sống thập phần đơn giản. Có lẽ Tây Sơn đại doanh cùng hoàng cung đều không thích hợp. Nếu cương ngạnh chống đỡ nói không chừng kết cục chính là tuổi trẻ mất mạng.

Hứa Thiên Kiêu bỗng nhiên đáy lòng mềm nhũn. Mạng đệ đệ là mạng, mạng Tần Lộ, làm sao không phải là mạng? Đem Tần Lộ đưa vào cung, đối với Hứa Thiên Hạc là con cờ tốt nhất nhưng đồng dạng, cũng là đem Tần Lộ đưa mũi đao.

"Nếu ngươi sợ, vậy đừng đi, hảo hảo làm thị vệ của ngươi." Hứa Thiên Kiêu nói: "Hoài Nam Vương nơi đó, ta sẽ cùng hắn nói."

Tin tức Hồng Liên đưa cho Hứa Thiên Hạc bị ngăn xuống bởi vậy Hứa Thiên Hạc chưa biết Tần Lộ là nữ nhân. Nếu nàng nói cho Hứa Thiên Hạc, nghĩ đến hắn chưa chắc dám để Tần Lộ tiến cung đi.

Dù sao cũng là đi làm thị vệ, không phải đi dụng mỹ nhân kế. Đương nhiên, lấy dung mạo của Tần Lộ dùng chiêu mỹ nhân kế đối Hiển Tông Đế là vô dụng.

Tần Lộ ngẩng đầu nhìn Hứa Thiên Kiêu.

Hứa Thiên Kiêu thu hồi suy nghĩ, đối nàng nói: "Ngươi lưu tại công chúa phủ, chỉ cần ta còn sống, ngươi sẽ không nguy hiểm. Nhưng nếu là kêu ngươi đi ra ngoài, Hứa Thiên Minh muốn giết ngươi, ta căn bản không có biện pháp cứu ngươi."

Hứa Thiên Kiêu, Hứa Thiên Hạc, kia Hứa Thiên Minh hẳn là chính là Hiển Tông Đế.

Tần Lộ nhìn nàng, không biết vì sao liền nói thẳng: "Ta bất quá là một cái hạ nhân, công chúa như thế nào sẽ để ý đến sinh tử của ta sao?"

Lời nói vừa xuất khẩu, Hứa Thiên Kiêu ngây ngẩn cả người.

Hứa Thiên Kiêu trầm mặc một khắc, làm như suy xét muốn trả lời vấn đề này như thế nào, nhưng cuối cùng nhìn đến vẻ mặt vô biểu tình của Tần Lộ trong lòng không khỏi nổi lên tức giận.

" Cẩu tử của phủ công chúa, bổn cung cũng phải nhìn xem là ai sát nó." Nàng nói.

Tần Lộ nhìn nàng, chỉ "Nga" một tiếng.

Hứa Thiên Kiêu lập tức trừng lớn mắt, lông mi dài chau lại một chỗ. Một khuôn mặt trướng giận đến hai má đỏ bừng, môi mỏng khẽ cong hiển nhiên là kinh ngạc đến cực điểm.

Nàng hiểu rõ tính tình của Tần Lộ đặc biệt là mấy ngày gần đây nhất, quả thực nàng đã chạm đến giới hạn. Nhưng cố tình hiện tại, nàng nói nói như vậy Tần Lộ cư nhiên là cái này phản ứng!

Tần Lộ nhìn nàng, nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.

"Ta biết ngươi là quan tâm ta, chẳng qua ngươi không có năng lực vượt qua chướng ngại ngôn ngữ cho nên nói không nên lời a."

Hứa Thiên Kiêu nhất thời không thể lý giải dụng ý của Tần Lộ nhưng câu sau nàng lại hiểu được đại ý là biết nàng quan tâm Tần Lộ.

Hứa Thiên Kiêu ngẩng đầu hừ lạnh, "Quan tâm ngươi?"

Trên mặt có đắc ý, có khinh thường hơn nữa môi đỏ khẽ nhếch, cơ hồ làm Tần Lộ lập tức xúc động. Tần Lộ vô cùng bội phục chính mình mấy tháng trước kia, tuy rằng đối với nữ nhân này có cảm giác bất đồng. Cho dù Hứa Thiên Kiêu ở trước mắt có xuyên tốt y phục hay không, nàng cũng có thể xem như không nhìn thấy. Nhưng hiện tại, nàng lại cảm thấy bản thân có chút nhịn không được.

Tần Lộ chưa từng chạm qua nữ nhân.

Tần Lộ là người ở phương nam lớn lên cũng ở phương nam, không có kiến thức qua nhà tắm công cộng cũng chưa từng thấy qua, nàng cũng không có ý nghĩ đến phương diện này. Duy nhất một lần, chính là đến nhà nữ thần không cẩn thận vào nhà lúc nữ thần đang thay quần áo, vì thế Tần Lộ mới phát hiện bí mật của bản thân thẳng đến sau này vẫn không dám nói cho người khác biết.

Lần đó Tần Lộ cảm thấy cảm thấy hổ thẹn cùng áy náy, thậm chí rất nhiều năm nàng nhìn nữ thần từ rất xa không dám tới gần. Sau này tuổi tác càng lớn, tiếp xúc nhiều người Tần Lộ đối với loại chuyện này đã coi như xuất hiện phổ biến.

"Ngươi nhìn cái gì?" Hứa Thiên Kiêu cảm thấy ánh mắt Tần Lộ có chút quái dị, duỗi tay vỗ tay vịn ghế dựa gọi lại Tần Lộ, "Ngươi rốt cuộc là tính thế nào?"

"Tiến cung." Tần Lộ nói.

Hứa Thiên Kiêu ngẩn ra.

"Ngươi quyết định?" Nàng lần nữa cùng Tần Lộ chứng thực.

Tần Lộ gật đầu, tiến lên hai bước trước mặt Hứa Thiên Kiêu ngồi xổm xuống. Nàng vóc dáng cao hơn Hứa Thiên Kiêu bởi vậy khi ngồi xổm cơ hồ là mặt đối mặt với Hứa Thiên Kiêu.

"Nương của ta, đại tỷ, còn có tiểu muội đều lưu lại công chúa phủ, còn thỉnh công chúa tương trợ, trông chừng một chút đừng để người khác khi dễ các nàng." Tần Lộ nói.

Hứa Thiên Kiêu theo bản năng gật đầu.

Tần Lộ kề sát đến Hứa Thiên Kiêu một chút, thấp giọng nói: "Nghe nói vô danh ở Hàm Tiếu Quán bởi vì cùng công chúa thân mật mà không chịu tiếp khách, đã bị người ta đánh hơi thở chỉ còn thoi thóp." Sự tình là Tần Lộ trong lúc tới gặp Hứa Thiên Kiêu nghe được đoạn đối thoại Lan Âm cùng Thanh Âm, Lan Âm đặc biệt bày ra khẩu khí đáng tiếc.

Tuy không biết vì sao Tần Lộ bỗng nhiên nhắc tới cái này, nhưng theo bản năng Hứa Thiên Kiêu trên mặt lộ ra biểu tình chán ghét.

"Cùng ngươi có quan hệ gì sao?" Nàng hỏi.

Phủ công chúa tuy có 3000 nam sủng, nhưng trên thực tế cư nhiên lại chán ghét nam nhân. Tần Lộ đối với Hứa Thiên Kiêu ngày càng cảm thấy hứng thú.

"Cùng ta có hay không can hệ, phải xem ý tứ công chúa." Tần Lộ nói đứng dậy, vỗ vỗ bả vai Hứa Thiên Kiêu: "Công chúa, nếu là ngươi không đành lòng, ti chức hiện tại giúp ngươi đi Hàm Tiếu Quán đem người mang về a."

"Không cần." Hứa Thiên Kiêu chán ghét phất tay.

"Công chúa không thích vô danh sao?" Tần Lộ nói: "Tựa như đối ti chức giống nhau, thích bất quá một khắc sau đó liền ném sang một bên."

Hứa Thiên Kiêu trừng nàng, tay chỉ vào nàng hồi lâu.

"Ngươi chính là nữ nhân!" Nàng nghiến răng nghiến lợi nói.

Tần Lộ hơi hơi mỉm cười, nói: "Cho nên công chúa không phải không thích ti chức, mà là bởi vì ti chức là nữ nhân, cho nên cảm thấy không thể thích?"

Hứa Thiên Kiêu bị Tần Lộ chọc tức đến che lại ngực, hít sâu hai cái mới có thể tâm bình khí hòa.

"Lăn lăn lăn!" Nàng nhịn không được quát mắng.

Tần Lộ không muốn đi, nhưng ngẫm lại thân phận cùng địa vị hiện tại rốt cuộc nàng không dám quá mức lỗ mãng. Đối với Hứa Thiên Kiêu cung kính hành lễ, sau đó lui đi ra ngoài.

Sự tình trong thư đề cử đã qua hai ngày, chín tháng sau nàng phải vào cung tham gia đợt lựa chọn thị vệ. Gọi là thị vệ, phỏng chừng cũng chỉ có thể đứng ở hàng cuối, thời điểm Hiển Tông Đế có cái gì phân phó thì lập tức thực hành.

Thân thủ Tần Lộ không cần lo lắng, hiện tại lại có Hứa Thiên Kiêu giúp đi cửa sau, nghĩ đến tiếp theo sẽ không có vấn đề gì. Vì Trần Nhiên mới từ Hoài Nam trở về, bởi vậy đêm đó Tần Lộ để hắn trở về nghỉ ngơi, chính mình làm thay trực đêm.

____________________________________

Đến tháng tám, sắp đến tháng chín, phương bắc thời tiết dần dần lạnh nhiệt độ chênh lệch trong ngày đặc biệt lớn.

Cũng may y phục thị vệ còn tính ấm áp, hơn nữa trực đêm cũng không cần Tần Lộ luôn canh giữ ở trước cửa. Nàng cùng Trần Nhiên là thị vệ thiếp thân, buổi tối cách một canh giờ tuần tra một lần. Chủ yếu là nhìn xem chúng thị vệ có lười biếng, sau đó nhìn xem buổi tối trong phủ có dị động hay không.

Ăn cơm chiều không bao lâu liền có thị vệ đến thay việc Tần Lộ trước rời đi.

Đã nhiều ngày nàng chưa đến viện trồng hoa, Tần Cầm cùng lúc trước giống nhau, vẫn cứ trốn tránh trong phòng không chịu ra ngoài, hơn nữa Tần Lộ từ chỗ Tần Nhã biết được, trong khoảng thời gian này Tần Cầm tuy theo lẽ thường làm việc nhưng một câu cũng không chịu nói. Sự tình kia khảm vào trong tâm muốn vượt qua không phải một sớm một chiều, Tần Cầm hai bên khó xử chỉ sợ ngày càng khổ sở.

Tần Lộ liền không thèm để ý nàng, mà cùng Tần Nhã nói sự tình phải rời đi công chúa phủ.

Tần Nhã theo bản năng liền khuyên nàng, "Tiểu Lộ, việc này quá nguy hiểm. Ngươi tiến cung, sơ ý một chút chính là rơi đầu. Hơn nữa ngươi là thân nữ nhi, vạn nhất, vạn nhất bị người phát hiện phải làm sao?"

"Đại tỷ, ngươi đừng lo lắng, ta sẽ cẩn thận." Tần Lộ nói.

" Chuyến này đi mất bao lâu, mà về sau, ngươi còn có thể hay không khôi phục thân nữ nhi?" Tần Nhã thở dài: "Ngươi rốt cuộc là cái nữ nhân a, lớn tuổi này cũng không nhỏ, vừa đi chuyến này chỉ sợ đại sự nhân sinh liền phải trì hoãn. Về sau ngươi phải làm sao đây?"

Tần Nhã cảm thấy tâm đều đã treo lên. Tiểu Lộ từ nhỏ đã chịu khổ hiện tại lại muốn đi đến chỗ nguy hiểm. Nhớ lúc trước công chúa không chuẩn các nàng nói ra thân phận của Tiểu Lộ nàng liền cảm thấy quái, hiện tại nàng đã biết là vì cái gì. Nhưng Tiểu Lộ rốt cuộc là nữ nhân.

"Chúng ta không thể hướng công chúa cầu tình sao?" Tần Nhã nói, chỉ cảm thấy cái mũi đau xót, nước mắt liền rớt xuống, "Chúng ta cùng đi thỉnh công chúa cầu tình, trong phủ muốn chúng ta làm cái gì đều được nhưng việc này phải đổi mạng chúng ta không thể đi làm a. Tiểu Lộ, ngươi không thể xảy ra chuyện gì. Ba tỷ muội chúng ta, một người cũng không được thiếu a."

Lúc trước Tần Lộ là con một, cha mẹ mất sớm, còn duy nhất một cái đường muội, là một thiếu nữ thập phần không đáng tin cậy. Bởi vậy từ nhỏ đến lớn, cảm nhận tình thân chân chính nàng tới nơi này mới cảm nhận được. Một cái là đến từ Tần Cầm, một cái chính là đến từ Tần Nhã trước mặt.

Tần Lộ nói: "Đại tỷ, ta biết ngươi lo lắng, nhưng ngươi phải tin tưởng ta nhất địnhthường cẩn thận, tuyệt đối sẽ không làm chính mình lâm vào nguy hiểm. Còn nữa, chuyện này là ta cầu công chúa, công chúa cũng không muốn làm ta đi hiểm cảnh, là ta tự mình muốn đi."

"Vì cái gì?" Tần Nhã kinh ngạc hỏi.

"Bởi vì ta không muốn làm một cái hạ nhân, không nghĩ chỉ dựa vào việc đi gả một tên nam nhân, vất vả vì hắn làm lụng lại không chiếm được chỗ tốt. Ta nghĩ dựa vào năng lực bản thân có thể làm ra một mảnh thiên địa, bất luận kẻ nào muốn khi dễ đều phải dè chừng xem hắn có thể gánh được hậu quả." Tần Lộ nói.

Tần Nhã nghĩ đến hôn ước của bản thân sắc mặt liền khẽ biến, một hồi lâu lời muốn nói cũng không nói ra được.

Không nghĩ đến, lúc này Tần Cầm khóc lóc từ trong phòng chạy ra.

"Không phải chứ?" Nàng khóc lóc hỏi Tần Lộ, ánh mắt vừa tức giận vừa đau lòng, "Ngươi có phải hay không còn nghĩ đến cái lợi cái hại, có thể bảo hộ ta cùng đại tỷ, bảo hộ ba cái chất nữ?"

Nhìn nàng kích động như vậy kích động, Tần Lộ ngược lại không biết nói gì.

"Ngươi không cần đi!" Tần Cầm khụy xuống ôm chân Tần Lộ, "Ngươi không cần đi, ngươi vì ta, đại tỷ, đã trả giá đã quá nhiều. Ta, ta có thể......"

Nàng gánh không gánh nổi, xác thực không gánh nổi, nàng có thể làm được gì? Nếu nàng lưu lại nhị tỷ, dựa vào năng lực chính mình, nàng căn bản không có biện pháp bảo hộ nhị tỷ cùng đại tỷ. . Ủng hộ chính chủ vào ngay ++ TRÙM truуện. m e ++

Lúc trước thiếu nữ Tần Lộ đầu tiên cầu nàng chính là chiếu cố Tần Cầm, Tần Lộ cũng luôn biết Tần Cầm là một cái cô nương trọng tình trọng nghĩa. Không nghĩ tới, một ngày nọ cư nhiên sẽ có người đến bảo hộ nàng.

Một dòng nước ấm chảy qua đáy lòng Tần Lộ làm nàng cảm thấy, nàng đáp ứng thiếu nữ Tần Lộ che chở hai cái tỷ muội là quyết định chính xác.

"Ta muốn cùng Trần Nhiên từ hôn." Tần Cầm rốt cuộc hạ quyết tâm, "Đại ca, ta muốn cùng Trần Nhiên từ hôn. Ta lớn lên không kém, ta có thể đi cho người khác làm tiểu thiếp, chỉ cần ta tìm được một người có năng lực, hắn nhất định có thể bảo hộ tỷ muội chúng ta, còn có Dương Dương các nàng."

"Không được hồ nháo!" Tần Lộ cùng Tần Nhã đồng thời quát lớn ra tiếng.

Tần Cầm nhịn xuống nước mắt nói: "Ta không có hồ nháo, ta nói nghiêm túc."

"Không được!" Tần Lộ chém đinh chặt sắt nói: "Bất luận như thế nào, ngươi đều không thể gả cho người ta làm tiểu thiếp, bằng không, ta coi như không có muội muội như ngươi!"

"Ta......" Tần Cầm chỉ nói một chữ liền ghé gối Tần Lộ mà khóc.

Tần Lộ nhìn tiểu hài tử bất quá mới mười bốn tuổi. Lão cha chết nương cũng điên rồi bên cạnh chỉ có hai cái tỷ tỷ. Nàng nghĩ đến lại là hối hận chính tay mình giết Tần Đại Bảo. Tần Cầm không tiếc huỷ hoại nhân sinh trước mắt cũng muốn đứng lên bảo hộ tỷ muội. Hứa Thiên Kiêu cùng Hứa Thiên Hạc cảm tình chân thành tha thiết, tỷ muội ba người các nàng kỳ thật cũng không kém.

"Tiểu cầm, kỳ thật ta thích nữ phẫn nam trang, vì như vậy ta có tự do thống khoái. Hơn nữa thân thủ không tệ, chuyến này ra ngoài là bởi vì ta có năng lực. Ta muốn cuộc sống sinh hoạt qua ngày như vậy, vừa lúc có thể bảo hộ các ngươi, đây gọi là một công đôi việc." Tần Lộ đau lòng vỗ về tóc Tần Cầm, "Ta đi rồi, nương cần người chiếu cố, đại tỷ vướn bận ba cái hài tử nàng một người cũng xem bất quá tới, cho nên tiểu cầm, cái này gia cũng đặc biệt yêu cầu ngươi. Mà nếu là ta lưu lại, ta trừ bỏ sẽ đánh nhau, mặt khác đều không biết, ta cũng chiếu cố không hảo của các ngươi."

Tần Cầm mang theo đầy mặt nước mắt ngẩng đầu.

Tần Lộ hướng nàng cười cười, nói: "Hơn nữa ta đi ra ngoài, ta cũng không cảm thấy vất vả, tương phản, ta đặc biệt thích như vậy sinh hoạt."

Tần Nhã không biết nói cái gì, chỉ có thể khóc lóc gật đầu.

Tần Cầm nước mắt rơi như mưa, ôm Tần Lộ chân gắt gao cắn môi, không chịu phát ra một tia thanh âm.

___________________________________

Hứa Thiên Kiêu tắm gội thay quần áo xong nhưng như thế nào nàng cũng không ngủ được. Sắp chín tháng, sớm muộn gì trời sẽ rất lạnh, nhưng hôm nay nàng lại cảm thấy khô nóng không rõ lý do.

Mặc tốt áo ngoài, nàng mang theo Thanh Âm cùng Trúc Âm đi thẳng ra cửa. Trong viện một trận gió lạnh thổi tới, làm nàng nhịn không được đánh cái rùng mình.

"Công chúa không thích vô danh sao? Tựa như đối ti chức giống nhau, thích bất quá một khắc sau đó liền ném sang một bên?" Hứa Thiên Kiêu không tự chủ được nhớ tới biểu tình Tần Lộ lúc nói lời này.

Một đôi mắt tinh tường, thần sắc mang theo ý vị chất vấn, giống như nàng làm ra cái sự tình có lỗi với Tần Lộ.

Nữ nhân này!

Hứa Thiên Kiêu oán hận dậm chân một cái, giày thêu tinh tế ở trong đất nghiền vài cái cũng giải không được lửa giận nơi đáy lòng.