Bảy Mươi Hai Ngày Thiếu Gia Làm Con Gái

Chương 23




- Bảo Trân! Con tới chơi hả? Mau ngồi xuống đi!

Bảo Trân ngồi xuống bên cạnh bà Châu,cô nắm lấy bàn tay xanh xao của bà an ủi:

- Con lo cho bác nên tới thăm bác,bác đã đỡ chưa ạ?

Bà Châu cố gắng ngồi dậy,Bảo Trân vội vàng để chiếc gối xuống sau lưng bà, bà nhìn cô một lượt rồi tỏ ra lo lắng:

- Con có vẻ ốm đi nhiều, giọng cũng khàn đi nữa!

Bảo Trân cười tươi nhìn bà Châu rồi nói:

- Không sao đâu ạ! Bác đừng lo cho cháu chỉ là cháu cháu hơi xuống ký thôi,vả lại con gái có eo cũng đẹp mà bác.

Bà Kim nhìn Bảo Trân mỉm cười:

- Con đúng là khéo ăn nói,đúng là bạn gài của cháu yêu dì có khác!

Bảo Trân ngượng ngùng:

- Dì quá khen,cháu cũng bình thường thôi ạ!

- Không cần mắc cỡ đâu toàn người nhà cả mà,thôi hôm nay ở lại ăn trưa với dì và chị Yoo Woon cho vui,ăn một mình buồn lắm! Anh rể cứ đi làm về là tới bệnh viện,hôm trước về thăm chị Yoo Woon một lát rồi cũng đi luôn. Hơn một tuần nay anh ấy cứ ăn ngủ ở bệnh viện suốt rất ít khi về nhà.

- Dạ! Nếu vậy cháu sẽ làm phiền đầu bếp của gia đình hôm nay ạ!

Bà Kim vui mừng đánh vào đầu Bảo Trân một cái rồi nhẹ giọng:

- Vậy cháu và chị Yoo Woon cứ nói chuyện đi nha! Dì xuống bảo nhà bếp chuẩn bị cơm trưa.

Bà Châu nhẹ vuốt những lọn tóc nâu mềm mại của Bảo Trân và nói:

- Có phải đau lắm không con?Nhưng con phải cố gắng vượt qua đừng gục ngã lúc này!

Bảo Trân nhìn bà Châu vẻ xúc động:

- Dạ con biết rồi ạ! Bác cũng vậy,bác phải cố giữ gìn sức khỏe vì khi Gia Bảo tỉnh lại người mà anh ấy muốn gặp đầu tiên là bác đấy ạ! Vì thế bác hãy cố gắng ăn hết những món ăn của bếp trưởng Duy Hào nấu!

- Ừ bác biết rồi! Bác sẽ làm vậy!

- Bác trai ở bệnh viện chắc cũng mệt mỏi lắm,để chiều con mang tới cho bác ấy một ít thức ăn và đồ dùng cần thiết.

- Con không cần làm thế đâu mấy việc đó cứ để cho người làm hoặc ông Khôi mang tới là được,con cứ ở nhà nghỉ cho khỏe đi!

Bảo Trân nhìn bà Châu rồi cười lém lĩnh như một đứa trẻ:

- Không sao đâu cháu có thể làm được vả lại cháu cũng muốn thăm anh Gia Bảo luôn.

Bà Châu mỉm cười nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến,đôi mắt thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối,có vẻ Bảo Trân là người duy nhất khiến bà an tâm trong lúc này,bốn năm qua sự xuất hiện của cô trong căn biệt thự này đã trở nên quen thuộc,nói chính xác hơn thì cô đã là một phần ở nơi này.Và trong hoàn cảnh này thì sự có mặt của cô càng trở nên quan trọng,khó ai có thể phủ nhận được điều đó.

Trước cơn gió nhè nhẹ của thiên nhiên nếu ai không biết hưởng thụ thì chỉ cảm nhận sơ qua hoặc thốt lên “Gió mát quá ”nhưng cũng có người rất biết cách tận hưởng cái lợi ích của nó.Bên cửa sổ ông Long đang thiu thiu ngủ trên chiếc ghế xếp,trông ông ngủ rất ngon lành,thế thái nhân tình xung quanh có lẽ cũng không quan trọng kể cả việc con chim sẽ nhỏ đậu trên chiếc áo sơ mi trắng muốt và làm chuyện vệ sinh đường ruột của nó trên đó.Nhưng khoảng năm phút sau thì có tiếng gõ cửa gấp làm ông giật mình tỉnh dậy và cuống cuồng chạy ra mở cửa,Thái Dân bước vào trong bộ dạng thảm hại! Gương mặt nhếch nhác, quần áo thì nồng nặc mùi mồ hôi và thuốc lào,chân thì mang đôi dép giống kiểu thịnh hành vào những năm 70,ông Long hơi giật mình với bộ dạng của Thái Dân lúc đó,ông thụt lùi về phía sau vẻ sợ hãi:

- Cậu làm sao lại ra nông nổi này? Quần áo cậu đâu mà lại ăn mặc thế kia? Hay là cậu gặp phải bọn cướp đường?

Thái Dân ngồi xuống bàn uống liên tục mấy ly nước rồi thở hổn hển như ếch mắc cạn,anh lấy lại bình tĩnh rồi nói với ông Long:

- Thì cũng tại cái vụ tìm nhân sâm trên Tam Hoàng cho cậu Bảo,trời xui đất khiến em gặp phải một ông nội dở hơi,em đã cho ông ta mười triệu mà ông ta vẫn chưa vừa lòng còn lột hết toàn bộ quần áo dày dép trên người em hại em phải ra nông nổi này may mà lúc em vào nhân viên đi ngủ hết chứ họ mà thấy thì thật là nhục hết chỗ nói.

Ông Long nghe vậy thì phì cười:

- Ai đời làm quản lý bao nhiêu năm mà bị một thằng nhóc nó gạt hết không còn gì trên người,tôi nhịn cười không nổi …A ha ha ha ha ha

Thái Dân bực mình nói với vẻ tức giận:

- Lúc nãy anh còn cười được nữa? Mà đâu phải thằng nhóc,là một ông già đó!

Ông Long quay sang vẻ ngờ vực hỏi:

- Ông già? Ông già thì lấy mấy thứ quần áo đó làm gì?

Thái Dân khó chịu đập bàn nói: -Bởi thế mới nói! Ông già này mắc bệnh hoang tưởng,cái thằng con trai của ông đen như cột nhà cháy mà cứ đòi làm Lý Hải ông ta nói nếu nó mặc những thứ trên người em thì ca sĩ Lý Hải chỉ bằng một góc của nó,vậy là ông tìm cách lấy hết mọi thứ của em mà không cần tiền.

Tiếng cười sặc sụa của ông Long làm cho Thái Dân cũng cười theo,hai người ôm bụng cười ông Long vừa cười vừa nói:

- Ấy vậy mà …tôi cứ tưởng …cậu bị cướp đường,ai ngờ …

- Em tìm được sâm xong thì vội chạy về ngay,sợ nhất là ông ấy nổi hứng lên đòi lại bộ quần áo này luôn thì có nước em chết.

Ông Long lấy lại bình tĩnh rồi nói:

- Nhắc đến sâm tôi mới nhớ thế cậu lấy được bao nhiêu củ?

- Khoảng hai ba chục củ gì đó …em cũng không nhớ nữa!

Ông Long vui mừng vỗ vai Thái Dân rồi đều giọng:

- Thôi vào trong tắm rửa sạch sẽ đi rồi lát cậu và tôi tới bệnh viện thăm Gia Bảo nhân tiện đưa sâm cho người nhà để họ tẩm bổ cho cậu ấy luôn!

Lúc này vì đứng đối diện và trong khoảng cách gần nên Thái Dân đã nhìn thấy vết phân chim trên người ông Long cậu cười khúc khích rồi nói với ông Long:

- Thời gian gần đây em nhận ra được một điều anh ạ! Đó là khi chúng ta mặc áo màu trắng thì rất thu hút mọi vật,không những cả người và còn có cả động vật chắc em phải gạch màu trắng ra khỏi sở thích của em thôi!

- Cậu nói sao? Có cả động vật nữa à? Chẳng lẽ hồi nãy có con gì đuổi theo cậu?

Thái Dân mỉm cười nhìn ông Long vẻ tinh quái:

- Không phải em mà là anh cơ! Chiếc áo trắng Channel của anh vừa bị con chim nào vệ sinh cá nhân lên kìa.

Ông Long cúi xuống thì nhìn thấy trên thân áo dính một bãi phân chim màu vàng sền sệt hình như còn chưa khô.

Thái Dân ở trong phòng tắm nói vọng ra:

- Chắc là nó làm việc đó khi anh đang ngủ trưa đấy! Nhưng anh cũng phải cảm ơn vì nó đã tử tế mà vệ sinh trên áo.

Ông Long bực mình quát lên:

- Tại sao tôi phải cảm ơn nó chứ? Chỉ mong lúc này thấy được nó tôi sẽ quảng nó vào nồi lẩu thập cẩm luôn.

- Em nói vậy là vì nó lấy áo làm nơi vệ sinh còn đỡ chứ miệng anh lúc nào ngủ cũng hình chữ O là gì? Nếu chẳng may con chim này không có học thức hoặc trình độ của nó chỉ khoảng lớp ba thì xui xẻo cho anh rồi đấy!

Ông Long nghe vậy thì cũng gật đầu đồng ý:

- Cậu nói cũng phải,đúng là may thật nếu không thì …

- Thôi lát nữa anh cũng tắm đi rồi chúng ta tới thăm cậu Bảo chứ nếu anh để cái mùi phân chim tới thì chủ tịch Lâm sẽ không tha thứ cho anh đâu!

- Ừ tôi biết rồi!

… …

Bảo Trân mở cửa bước vào phòng thì thấy ba người thanh niên trạc tuổi Gia Bảo đang ở đó, cô hơi ngạc nhiên và không biết nên xưng hô thế nào. Cô lúng túng vài giây rồi nhẹ giọng:

- Các anh là …?

Một người trong số họ bước tới chào rồi tự giới thiệu:

- Chào cô! Chúng tôi là bạn của Gia Bảo ở câu lạc bộ Karate,nghe tin từ tuần trước nhưng hôm nay mới tới đây được. Tôi là An Hưng còn đây là Vĩnh Tài và Đại Phát.

Bảo Trân gật đầu và khẽ giọng:

- À! Thì ra là vậy.Tôi cũng nghe anh ấy hay nhắc đến các bạn ở câu lạc bộ nhưng hôm nay mới có dịp gặp.Cảm ơn các anh đã tới đây chắc anh ấy rất vui vì điều này. Các anh ngồi xuống đi!

Vĩnh Tài đều giọng nói:

- Ừ! Cô cứ để chúng tôi tự nhiên,chắc cô là Bảo Trân

- bạn gái của Gia Bảo?

Bảo Trân mỉm cười rồi nói: -Dạ! À … tôi nghe nói các anh sắp có cuộc thi karate cấp thành phố?

- Đúng vậy! Là ngày 25 tháng sau,hy vọng Gia Bảo sẽ tham gia được!

Bảo Trân nhẹ giọng với ánh mắt buồn bã:

- Chúng tôi cũng hy vọng là như vậy! Ngoài âm nhạc ra thì anh ấy rất thích piano và karate nếu cuộc thi lần này mà Gia Bảo không thể tham gia được thì quả là đáng tiếc.

An Hưng nói với vẻ chân thành:

- Chúng tôi và Gia Bảo là bạn bè đã lâu nếu có gì cần giúp đỡ thì cứ nói! Chúng tôi nhất định sẽ hết mình.

Bảo Trân thở dài,cô nhìn về Gia Bảo với cái đầu băng bó kín mít,sự thất vọng hiện rõ trong đôi mắt:

- Tôi cũng không biết hiện giờ có thể làm gì cho anh ấy nữa,ngoài việc chờ đợi chúng tôi không biết làm gì hơn.

Họ đều im lặng không ai nói gì,một lát sau thì AnHưng và bạn ra về.Bảo Trân bước lại ngồi gần Gia Bảo, cô nhìn vào cơ thể bất động của anh mà lòng đau như cắt rồi ngồi xuống ôm mặt khóc nức nở.Lúc đó thì ông Châu vào tới,ông sợ hãi hỏi cô:

- Có chuyện gì mà con lại khóc vậy? Chẳng lẽ Gia Bảo nó …

Bảo Trân lau nước mắt nhìn ông Châu:

- Dạ!Không phải đâu ạ!Tại cháu buồn quá nên mới khóc thôi …xin lỗi vì đã làm bác lo!

Ông Châu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm mặc dù Gia Bảo nằm bất động trên giường nhưng trong lòng ông lúc nào cũng lo sợ một điều tồi tệ hơn xảy ra, ông sợ một ngày nào đó ngay cả cái cơ thể bất động đó ông cũng không còn nhìn thấy nữa đến lúc đó dù cho trái tim ông có cứng rắn tới đâu cũng không thể chịu đựng nổi,ông sợ mình sẽ gục ngã trước cả vợ của mình,ông ôm Bảo Trân vào lòng và an ủi:

- Không sao đâu con! Gia Bảo sẽ không sao,thằng bé sẽ sớm tỉnh lại thôi!Con đừng lo lắng quá ảnh hưởng tới sức khỏe thì không tốt đâu!

Bảo Trân lau nước mắt rồi nói:

- Dạ!Con biết rồi ạ! À mà con có đem một ít thức ăn tới cho bác và một ít đồ dùng cần thiết,con để trên bàn khi nào cần thì bác dùng nhé!

- Ừ bác biết rồi,hôm nay con có ghé nhà bác hả? Bác gái vẫn ổn chứ?

- Dạ!Bác gái vẫn ổn cả ạ! Chính bác gái bảo cháu mang thức ăn tới cho bác đấy ạ! Bác nhớ ăn kẻo phụ lòng bác ấy!

- Ừ! Lát nữa bác sẽ ăn. Thôi con về nghỉ đi cho khỏe!Mọi việc ở đây đã có bác và người làm lo,con cứ yên tâm!

Bảo Trân nghe lời ông Châu đứng dậy ra về nhưng vừa tới cửa thì Thái Dân và ông Long bước vào,ông Long hồ hởi bước tới và giới thiệu:

- Chào chủ tịch Lâm! Tôi là Trần Mẫn Long giám đốc công ty Vstar,hôm nay tôi và quản lý của cậu Bảo tới đây trước là để thăm tình hình của cậu ấy sau là muốn mang cho ông cái này ông để ông tẩm bổ cho sức khỏe của Gia Bảo mau bình phục hơn.

Ông Long nói xong thì đưa chiếc hộp nhân sâm lên.Ông Châu ngần ngại cầm và nhẹ giọng:

- Chúng tôi rất cảm ơn khi mọi người đến đây thăm Gia Bảo nhưng mà quà cáp thì tôi thật sự không dám nhận,chỉ cần tấm lòng của mọi người đối với thằng bé là tôi vui rồi.

Thái Dân nghe vậy liền bước tới nói với ông Châu bằng một giọng đều đều:

- Trong này là nhân sâm,tuy chúng tôi biết giá trị của nó không lớn nhưng chúng tôi lấy nó về từ núi Tam Hoàng và cũng là tấm lòng chân thành của chúng tôi đối với cậu Bảo,mặc dù bây giờ cậu ấy chưa tỉnh lại nhưng chúng tôi tin cậu ấy sẽ sớm hồi phục vì vậy mong ông nhận nó và hãy dùng để tẩm bổ cho cậu ấy lúc đó!

Ông Châu cảm động cầm lấy hộp quà và nói với Thái Dân:

- Nếu đã vậy thì tôi không thể nào từ chối thành ý của mọi người được nhưng câu nói của tôi lúc nãy không có ý nói về giá trị của món quà mong các vị đừng hiểu lầm!

Ông Long tươi cười nói: Bạn đang đọc truyện độc quyền tại kênh truyện kenhtruyen

- Chúng tôi biết chứ người như chủ tịch Lâm làm sao mà nói tới chuyện tiền bạc được?

Ông Châu mỉm cười đáp:

- Bây giờ không phải ở trong công ty nên mọi người đừng gọi tôi là chủ tịch này chủ tịch nọ! Cứ gọi tôi là ông Châu là được rồi!

Ông Long nói cho cùng thì cũng là một người kinh doanh nên khi nghe ông Châu nói vậy thì mừng như bắt được vàng,miệng cười không ngớt.Ông Châu đưa cho Bảo Trân hộp nhân sâm và dặn:

- Con hãy đưa cho chú Khôi và bảo chú ấy cất kỹ để lúc Gia Bảo tỉnh lại thì dùng.

- Bảo Trân cầm lấy rồi xin phép ra về,Thái Dân cũng nháy mắt ra hiệu với ông Long ra về ngay sau đó.

Ra tới bãi đậu xe của bệnh viện ông Long khoái chí nhảy điệu nhảy Sampa quen thuộc của mình.Thấy vậy Thái Dân thắc mắc hỏi:

- Sao trông anh có vẻ vui vậy?

Ông Long khoái chí kể lể ra niềm vui của mình:

- Cậu không biết sao? Đây là lần đầu tiên tôi thấy chủ tịch Lâm của tập đoàn Lâm Thị ở ngoài đời mà lại khoảng cách gần như vậy,không những thế ông ấy còn bảo chúng ta là gọi cách thân mật hơn đi như vậy thì ông ấy có ấn tượng về chúng ta rất tốt,tôi tin chắc cái ghế giám đốc công ty Vstar trong nhiệm kỳ lần tới sẽ nằm chắc trong tay tôi rồi!