Bạn Trai Tôi Là Soái Ca

Bạn Trai Tôi Là Soái Ca - Chương 12: Tình địch số 1 - Đường Tiểu Yến!





Thoắt cái một năm trời đã trôi qua như gió, tôi lại thêm một tuổi nữa, haizzz, 19 tuổi rồi! Là già, già rồi đó!


Khoa tôi kỉ niệm một năm vào trường, thực ra là mượn cớ để được nghỉ ngơi ăn uống đập phá, xin nhà trường cho nghỉ 3 ngày. Đi chơi cùng khoa chỉ mất một buổi sáng, tôi được chơi dài thời gian còn lại. Tự dưng thấy muốn tới công ty hắn phá phách một phen, về nhà để sau đi!


Vào nhà trọ, tôi làm chút cơm với đồ ăn mặn, rau rồi đi xe bus tới công ty. Công ty hắn có 14 tầng, tình cả khuôn viên là 300 mét vuông nên không tính là quá rộng.


Tôi tiến đến hỏi tiếp tân: "Cho tôi hỏi, phòng của giám đốc Vũ Nhật Nam ở đâu vậy?"


Cô tiếp tân ngần ngại nhìn tôi, miễn cưỡng trả lời, thái độ rõ ràng chút lịch sự đều không có: "Phòng số 5, tầng 13"




Tôi coi như không thấy gì, cười tươi rói cảm ơn.


Tôi đang định đi thì thấy một cô gái trẻ người Trung Quốc, nói tiếng Việt khá thành thạo, trọng điểm là, cô ấy cũng hỏi văn phòng của hắn.


Cô ấy trạc tuổi tôi, mặc chiếc váy liền ngắn chưa tới đầu gối màu tím violet. Khuôn mặt thuần thục chững chạc hơn tuổi, mái tóc vàng quăn nhẹ tôn lên làn da trắng nõn.


Tôi liếc xuống nhìn lại mình: quần bò áo phông trắng giày thể thao. Tự dưng thấy tự ti quá! Cùng tầm tuổi mà người ta già dặn thế kia, mình thì như trẻ mới lớn T.T



Là con gái với nhau mà mình chẳng thấy chút nữ tính nào...


Ngẩn người ra một lúc, tôi rảo bước đi trước.


Đến đúng phòng, tôi gõ cửa. Giọng nói trầm trầm vang lên: "Vào đi"


Tôi đẩy cửa bước vào, lướt nhìn xung quanh đánh giá căn phòng. Nhạt toẹt! Chẳng có tí sức sống nào cả. Này nhé, tường trắng, rèm trắng, bàn ghế tủ giá sách vân vân đều trắng. Chỉ có duy nhất một màu.



Hắn đang ngồi trước màn hình máy tính, tay gỗ loạn xạ, chú ý tới mức không thèm quan tâm ai vào phòng.


Tôi ngồi ra ghế sofa, bày thức ăn la liệt. Chạy đến chỗ hắn ngồi, vỗ vai: "Nghỉ ăn trưa được rồi đấy!"


Hắn quay ra nhìn, cười toe toét, lập tức bỏ bê công việc đang dang dở, cầm lấy đôi đũa tôi đang cầm: "Đến lâu chưa?"


Tôi đến ạ luôn! Mở miệng ra bảo người ra vào đi, giờ hỏi đến từ bao giờ >.