Bách Quỷ Tập

Chương 30




Hồ Lộnấu hai tô mì gói đặt trên bàn rồi nói: “Ăn tạm đi.”

Thiếuniên gắp sợi mỳ kinh ngạc xem xét một hồi: “Sao giống con sâu quá vậy?” Hồ Lộsặc hết mì ra, lập tức không muốn ăn nữa. Thiếu niên nghi hoặc nếm một miếng,đột nhiên mắt hắn sáng lên, không nói lời nào lập tức ăn sạch sẽ tô mì.

Uốngsạch nước soup, hắn bưng cái tô không mở to mắt nhìn Hồ Lộ: “Thêm một tô nữa.”

Hồ Lộhết lời nhìn hắn: “Rốt cuộc cậu đói đến mức nào vậy?” Rồi cô lại nghĩ, đứa trẻnày chắc ba ngày không ăn rồi, còn có thể đuổi theo xe buýt qua 6 trạm coi nhưđã là kỳ tích. Má thiếu niên ửng đỏ, nhưng lập tức lại bày ra bộ mặt ngạo mạn:“Hừ, cho ngươi một cơ hội hầu hạ ta đó, còn không mau đi đi.”

“Têntiểu quỷ này không biết ăn nói cho đàng hoàng hả.” Hồ Lộ lầm bầm vài câu, nhưngvẫn tốt bụng đi nấu mì gói cho hắn. Thếu niên bưng tô mì cười hạnh phúc, ngaycả cái tai trên đỉnh đầu cũng vui vẻ động đậy.

Khoanđã… tai động đậy?

Hồ Lộchớp mắt, không nhịn được hiếu kỳ, lấy tay véo véo cái tai trên đỉnh đầu thiếuniên, trong khoảnh khắc, biểu hiện của cô trở nên huyền diệu vô cùng, lôngnhung nhung, vừa mềm vừa ấm, là tai thật đó… nhưng mà, nếu cái tai này là thật…

Hồ Lộhít một hơi lạnh, thiếu niên chu miệng kỳ quái ngẩng đầu lên nhìn cô, Hồ Lộnhìn thấy rõ ràng đôi mắt đỏ của hắn, vốn không phải là đeo kính sát tròng!

Cô rétlạnh trong lòng, liên tục thụt lùi, cuối cùng chân mềm ra ngã trên mặt đất. Toànthân cô run run: “Cậu cậu… cậu là là… yêu yêu yêu…”

Thiếuniên nghĩ lại thứ mình thấy trên màn hình đối diện tòa nhà mấy ngày nay, tiếplời đáp: “Check it out!”

Hồ Lộtrắng mắt, đột nhiên ngừng thở, không biết là do quá sợ hãi hay là quá tứcgiận.

Thiếuniên uống sạch ngụm soup cuối cùng trong tô, xem xét Hồ Lộ đang nằm trên đấtmột hồi rồi nói: “Nể tình đồ ngươi làm cho ta cũng không tệ, ta đại phát từ bicho ngươi hầu hạ ta một thời gian đó.” Hắn vô cùng cảm khái lắc đầu thở dài:“Nhân từ với con người ngu xuẩn như vậy, ta thật quá lương thiện rồi.”

Lúc HồLộ tỉnh lại thì phát hiện trời đã không còn sáng, còn mình thì nằm trên sàn ngủmột đêm như xác chết, eo và vai đau như sắp gãy. Hồ Lộ gõ đầu, nghi ngờ là hômqua mình bị người ta bỏ thuốc, lại còn gặp yêu quái nữa chứ. Cô sờ trán cườicười rồi đứng dậy.

“Tỉnhrồi à? Tốt lắm.”

Thiếuniên áo sáng màu đang ngồi trên sô pha, bá đạo vắt chân, kiêu ngạo nhìn cô, đôitai trên đỉnh đầu cũng ra vẻ mà rung rung. Hồ Lộ ngẩn ra, rồi cô tự tát vào mặtmình một cái, quay người đi vào trong phòng. Cô che mắt lẩm bẩm: “Hồ Lộ, màyvẫn đang ngủ mơ thôi.”

“Đứnglại.” Cô không dừng bước. Thiếu niên lại nói, “Ta không cố ý tổn hại ai, nhưngthỉnh thoảng giết một hai người cũng không có gì to tát lắm.”

Thân hìnhHồ Lộ cứng lại, không dám đối diện với hiện thực: “Không… Đừng nói cậu là yêuquái chứ.”

“Khôngsai, ta là yêu.”

Hồ Lộnước mắt đầy mặt, không nói nên lời, hôm qua đầu óc cô bị gì vậy, dám nhặt mộtngười lạ về nhà, bây giờ cuối cùng bị báo ứng rồi. Cô quay người lại, vẻ mặtthê thảm: “Sức khỏe tôi không tốt, không có tinh khí cho cậu hút đâu, trên lầunhà tôi là một huấn luyện viên thể hình… thể chất anh ta được lắm.”

“Ta nóirồi, không cố ý tổn hại ai.” Thiếu niên đứng dậy, từ từ lại gần Hồ Lộ, hắngiương cằm, ngạo mạn nói, “Con người thấp hèn, làm thị nữ cho ta đi.”

Hồ Lộim lặng hồi lâu: “Gì?”

“Tốiqua ta đã nói rồi, ta đến đây để tìm kiếm huynh trưởng, nhưng những thứ ở đây…e hèm, có chút gì đó ngoài dự liệu của ta. Ta miễn cưỡng cho phép ngươi làmngười hầu của ta, hầu hạ việc ăn ở cho ta, cho đến khi ta tìm được huynh trưởngđem về mới thôi?”

“Tôi?”Hồ Lộ nghẹn lời, “Tại sao lại là tôi?”

“Vì đồăn ngươi làm được lắm.”

Hồ Lộngẩn ra, oan uổng kêu lớn: “Mì gói ai làm cũng có mùi vị như nhau thôi, tôitặng cậu một thùng, cậu đi tìm người khác đi!”

Thiếuniên cau mày: “Ngươi đã biết bí mật của ta nhưng lại không muốn hầu hạ ta, vậythì đi hầu hạ Diêm vương đi.” Hắn mắt đỏ lên, móng tay dài ra hơn một tấc.

Hồ Lộkhóc: “Không không, tôi bằng lòng hầu hạngài, camtâm tình nguyện, nhưng hạnh phúc đến quá đột ngột nên tôi nhất thời chưa phảnứng kịp thôi.”

Lúc nàythiếu niên mới vừa ý gật đầu: “Ừ, thái độ không tệ, vậy chúng ta đi thôi.”

“Đi? Điđâu?”

“Đi tìmhuynh trưởng của ta.”