Anh Cà Lăm

Chương 5




Bên nhau nửa năm thì tụi tui sống chung.

Không ai chủ động đề cập cả, có thể nói là thuận theo tự nhiên.

Chuyện là nhà trọ cũ của tui hết hạn thuê, chủ trọ lại chuẩn bị ra nước ngoài nên muốn bán nhà không thể cho tui thuê tiếp nữa.

Vì vậy nên chỉ có thể để anh cà lăm thu lưu tui.

Nhà của anh cà lăm có hai phòng ngủ, tui chuyển vô cái phòng ngủ kia.

Đương nhiên là chúng tui không ở riêng, chắc chắn là ngủ chung một giường rồi.

Nhưng chúng tui đều là người cực kì xem trọng quyền riêng tư, tách ra hai phòng là tôn trọng nhau đó.

Đây cũng là lí do không ai trong chúng tui đề cập đến chuyện ở chung.

Tất nhiên là quen nhau nửa năm rồi ở chung thì cũng không tính muộn đâu.

Nhà của anh cà lăm cách công ti tui không xa, nhưng lại xa công ti ảnh lắm, thành ra tui cứ thế biến thành tài xế của ảnh.

Mỗi sáng tui tiễn ảnh đi làm, sau đó đi xe ảnh tới công ti tui làm việc, xong tan tầm thì lái xe qua đón ảnh về nhà.

Còn về khoản cơm nước sau khi ở chung thì ban đầu là ảnh làm cơm tui phụ bếp.

Nhưng về sau tui càng phụ càng thích nấu nên đòi ảnh dạy tui. (sự thật là có một lần ảnh đi công tác một tuần, tui thiệc sự thèm đồ ảnh nấu lắm)

Đáng tiếc tui không có thiên phú, nấu goài vẫn không thấy xíu tiến bộ nào.

Tiến trình nấu ăn của tui chắc là như này: Khó ăn, khó ăn, khó ăn, bình thường, bình thường, bình thường…

Hiển nhiên là tui không từ bỏ rồi, bởi vì tui học nấu ăn không phải một phút bốc đồng mà là vì sinh tồn đó. (đề phòng những lúc ảnh không ở nhà thì tui sẽ không bị thèm chết)

Sau mấy tháng kiên trì nỗ lực học tập, mặc dù trình độ không có nâng cao được mấy nhưng tui đã chủ động chèo kéo ảnh nếm thử đồ ăn tui làm.

Tui cực kì thích nghiên cứu mấy món ảnh chưa từng nấu với ảnh. Ảnh cũng không phải đầu bếp siêu sao gì, có đôi khi cũng sẽ nấu dở nên chúng tui sẽ xem thành phẩm thất bại đó như hình phạt trò chơi, ai thua là phải ăn hết.

Mặc dù tui toàn thua nhưng anh cà lăm luôn để thùng rác giải quyết phân nửa giúp tui.

Ảnh dễ mềm lòng lắm đó.

Từ hồi học nấu ăn thì cùng ảnh đi siêu thị cũng trở thành một thú vui mới của tui.

Trước kia đi siêu thị tui chỉ im lặng đi theo ảnh, xem ảnh lựa đồ hoặc là tự chọn mấy món mình thích, sau đó chờ ảnh lựa xong thì cùng đi tính tiền.

Hiện tại đã khác.

“Này có mua không?”

“Chắc, chắc không, không cần đâu.”

“Này thì sao?”

“Không, không dùng đến.”

“Này cũng không cần hả?”

“Ừm.”

“Này chắc là phải mua rồi nhỉ?”

“Thế, thế thì mua, mua đi.”

Vốn chỉ cần ba mươi phút là xong bị tui nhây ra cả tiếng.

Đối thoại tương tự còn có:

“Nay có đi siêu thị không?”

“Không.”

“Nay cần đi siêu thị không?”

“Không cần.”

“Nay chắc chắn phải đi siêu thị nhỉ?”

“Đi… à?”

“Đi!”

Cơ mà sau khi tui thành thạo nghiệp vụ xong thì tình trạng này đã biến mất.

Gì cơ? Tui chưa kể hả?

Chưa kể thì giờ kể. Anh cà lăm có cơ bụng sáu múi nè, còn có hai cơ ngực lớn.

Không phải kiểu quá khoa trương đâu, là loại sờ tới sờ lui rất phê ấy.

Mấy lần lửa cháy hừng hực buổi tối đều là do tui mê sờ quá gây ra.

Kết quả là tui thường nhìn cơ thể khô quắt của mình mà thở dài, cũng may anh cà lăm không chê tui.

Sau khi bên nhau thì tui theo ảnh tới phòng tập gym, để ảnh làm huấn luyện viên miễn phí cho tui.

Nhưng mà ảnh cứ nhất quyết bắt tui tập mông.

Tui đường đường là đàn ông chuẩn man đương nhiên là phải luyện cơ tay cơ ngực cơ bụng chứ!

Chẳng lẽ chỉ vì tui là thụ mà bắt tui luyện cơ mông hả?

Hả hả hả?

Một tháng sau.

Tui dùng tên thật báo cáo anh cà lăm không có đạo đức nghề nghiệp.

Ảnh một tên to con cơ bụng cơ ngực đủ cả lại dám công khai làm nũng với tui ở phòng tập gym!

Thật không biết xấu hổ!

Nhưng mà luyện mông coi bộ dễ hơn luyện ngực nhiều á hí hí