Anh Ấy Kiêu Ngạo Thế Sao

Chương 7




Cố Ngữ Chân mang theo một chiếc túi nhỏ, đến nơi dựa theo địa chỉ đến, là một nhà máy bỏ hoang, bên ngoài là một con đường ngoằn ngoèo uốn lượn tưởng chừng không nhìn thấy điểm dừng.

Những cây dây leo bám rễ vào trên tường, hoang vu tồi tàn, có loại cảm giác mọc lên trông rất ghê rợn.

Bên ngoài có rất nhiều xe thể thao đậu, trên tường dán rất nhiều áp phích và tranh vẽ về siêu xe, hẳn là có người đã mua lại nơi đây biến nó thành câu lạc bộ siêu xe.

Bên trong có tiếng nhạc đinh tai nhức óc, điên cuồng, nóng bỏng khiến người ta không thể nào bỏ qua.

Cố Ngữ Chân cảm nhận được âm nhạc chấn động theo từng bước chân của cô.

Cô cúi đầu nhắn tin cho Lý Thiệp: "Em tới rồi, anh có thể đi ra không?"

Cố Ngữ Chân đứng đợi trong chốc lát, đầu bên kia vẫn chưa nhắn lại.

Cô chỉ có thể tiếp tục đi, dùng sức đẩy ra cánh cửa lớn đã rỉ sắt, tiếng nhạc càng lớn hơn, trai gái uống rượu nhảy múa, có đủ loại siêu xe đậu ở bên cạnh, là cảnh tượng mà trước giờ cô chưa từng thấy qua.

Cố Ngữ Chân có chút không thích ứng được bầu không khí cuồng nhiệt này, nhưng ở đây có rất nhiều người, âm thanh cũng rất lớn nên không ai nhận ra cô.

Cố Ngữ Chân nhìn xung quanh, nhưng không thấy Lý Thiệp.

"Cậu đến thật sao?" Vương Trạch Hào đi tới, ngạc nhiên liếc nhìn cô từ trên xuống dưới.

Cố Ngữ Chân gật đầu: "Lý Thiệp đâu?"

"Ở sau lưng cậu." Vương Trạch Hào bĩu môi nhìn về phía sau lưng cô.

Cố Ngữ Chân xoay người nhìn lại, Lý Thiệp cầm lon bia trong tay, dựa vào quầy bar nói chuyện cười đùa cùng người đối diện.

Cố Ngữ Chân đang chuẩn bị đi qua, Vương Trạch Hào thay cô gọi người: "Anh Thiệp, bảo bối ngồi cùng bàn của cậu đến rồi!"

Bước chân Cố Ngữ Chân dừng lại, âm nhạc xung quanh rất ồn ào, nhưng cô vẫn có cảm giác tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm về bên này.

Lý Thiệp đang nói chuyện với người khác nghe được liền dừng lại, nhìn về phía bên này.

Cố Ngữ Chân vội vàng đi đến, cầm lấy túi nhỏ, đưa tới trước mặt anh: "Trả lại cho anh."

Lý Thiệp lùi lại, chống khuỷu tay lên quầy bar, trong tay vẫn cầm lon bia trong tay, không có ý định cầm lấy: "Cái gì?"

Cố Ngữ Chân tiến lên đem túi đặt trên quầy bar, kéo khoá, cẩn thận đưa tiền mặt ở bên trong cho anh xem: "Em đem tiền rút ra, trả lại cho anh."

Cô rất hiểu tính cách Lý Thiệp, đưa thẻ ngân hàng anh nhất định sẽ không nhận, chỉ có thể đưa tiền mặt.

Người bên cạnh nhìn bọn họ bằng ánh mắt nghi hoặc.

Lý Thiệp nhìn tiền trong túi, nở nụ cười, duỗi tay cầm lấy một chồng tiền: "Làm gì như đút lót vậy."

"Năm mươi vạn quá nhiều, em không thể nhận?"

"Không muốn?"

Cố Ngữ Chân nghiêm túc lắc đầu.

Lý Thiệp cũng không nói thêm gì nữa, cầm lấy túi ném lên sô pha ở bên cạnh.

Cố Ngữ Chân sửng sốt: "Anh để tiền ở đây sao?" Nơi này nhiều người như thế, quay đi quay lại đã không thấy tăm hơi.

Lý Thiệp ngửa đầu uống ngụm bia cuối cùng, bóp chặt lon bia ném lên quầy bar, môi mỏng dính nước, anh liếc nhìn cô mỗi cái, có chút men say trả lời cô: "Em để tôi cầm theo túi tiền mặt đi khắp nơi?"

Cố Ngữ Chân nghẹn lời, cầm túi sách nâng tới trước mặt anh: "Không nặng lắm đâu."

"Muốn cầm thì tự em cầm về." Lý Thiệp thản nhiên đáp, xoay người bước ra ngoài.

Cố Ngữ Chân nhìn anh rời đi vội đuổi theo: "Vậy anh cho em địa chỉ, em đem tiền trả lại cho anh!"

Tiếng nhạc ồn ào lấn át đi giọng nói của cô, Lý Thiệp không quay đầu lại, không biết có phải là không nghe thấy, hay là nghe thấy nhưng lười để ý.

"Cái gì mà thần bí vậy, còn phải tìm nơi để đặt?" Vương Trạch Hào tiến lại gần, duỗi tay kéo khoá túi: "Mẹ kiếp, cậu đem nhiều tiền mặt như vậy làm gì?"

Cố Ngữ Chân như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng đem túi đưa cho Vương Trạch Hào: "Cậu cầm giúp đi."

Vương Trạch Hào nhanh chóng rụt hai tay lại: "Chuyện này mình không quan tâm, muốn trả lại cậu đưa cho anh Thiệp."

An Phỉ đi đến, nhìn thoáng qua túi tiền: "A Thiệp đưa cho cô?"

Cố Ngữ Chân gật đầu: "Anh ấy không chịu nhận lại."

An Phỉ dường như không thể hiểu nổi, thậm chí có chút không nói nên lời: "Cho cô thì cô cứ cầm, chỉ với số tiền này cũng không cần khẩn trương như vậy, cầm lấy đem về kinh doanh nhỏ cũng tốt, sao phải lăn lộn trong cái vòng này?"

Cố Ngữ Chân thật sự không biết nên giao tiếp với kiểu người sinh ra đã ngậm thìa vàng như An Phỉ, hay thậm chí là những người trong vòng quan hệ của Lý Thiệp.

Cô không nói nữa, bước tới nhét túi vào tay anh ta: "Anh đưa cho anh ấy giúp tôi, tôi đi trước."

"Đợi một chút."

Cố Ngữ Chân quay đầu nhìn lại.

An Phỉ không có trả lại túi cho cô, mà là thẳng thắn nói: "Cố Ngữ Chân, có một số thứ cả đời đều không thể thuộc về cô, kiên trì cũng vô dụng, hiểu không?"

Cố Ngữ Chân bỗng thấy lồng ngực nhói lên, không biết nên trả lời như thế nào. Cô hoảng hốt xoay người rời đi, thiếu chút nữa đụng phải quầy bar.

Vương Trạch Hào nhịn không được nói: "Sao cậu lại nói với cô ấy như vậy, rất đả thương người ta."

An Phỉ nhìn anh một cái: "Thà khiến cô ấy đau ngắn còn hơn đau dài, tiếp tục dây dưa không có kết quả, chờ đến khi tiểu thư trở về, cô ấy sẽ không là gì cả."

Vương Trạch Hào đương nhiên biết tới sự tồn tại của Trương Tử Thư, nhưng vẫn cảm thấy không cần thiết làm tổn thương người khác như vậy: "Cô ấy cũng không đeo bám gì cả, chỉ đơn thuần là bạn cùng bàn với anh Thiệp thôi."

"Đều đã kết giao một năm, nhìn bộ dáng của cô ấy, căn bản là không thể buông được?"

Vương Trạch Hào trừng lớn mắt: "Kết giao? Chuyện khi nào, quan hệ yêu đương đơn thuần thôi sao?"

"Yêu đương một năm, có thể chỉ đơn thuần là nắm tay hôn môi thôi sao?"

Cũng đúng.

Theo tính cách của anh Thiệp, đi học cứ lâu lâu lại yêu đương, hai ba tuần là quá, có khi tên còn chưa nhớ rõ đã chia tay, có thể yêu đương tận một năm, nhìn thế nào cũng không có khả năng chỉ là thanh thanh bạch bạch đắp chăn nói chuyện phiếm.

"Cậu cũng không phải không biết tiểu thư, đám người đó, chỉ cần cô ấy tuỳ tiện nói mấy câu lời hay ý đẹp muốn cậu ấy cắt đứt, cậu ấy tuyệt đối sẽ không tiếp tục, khi đó mới thực sự là làm tổn thương người khác." An Phỉ chụp bả vai anh, hiếm khi nói được mấy lời khuyên bảo tốt đẹp:"Hai người tốt xấu gì cũng là bạn học cấp ba, cậu nói không chừng cô ấy sẽ nghe, khuyên cô ấy một chút, đừng để đến lúc đó lại rắc rối không thể giải quyết, lãng phí tuổi trẻ một cách vô ích."

Vương Trạch Hào vẫn còn đang trong trạng thái khiếp sợ, không nghĩ tới hai người họ thật sự từng yêu đương, anh hoàn toàn không nhìn ra được.

***

Cố Ngữ Chân bước nhanh ra ngoài, mới đến cửa liền nghe thấy âm thanh đang nói chuyện, là giọng của một cô gái, rất ngọt ngào: "Anh trai, cho em số điện thoại của bạn anh đi, anh ấy là hình mẫu lý tưởng của em."

"Cô chờ ở đây một lát, bọn họ rất nhanh sẽ quay lại."

"Vậy có thể thêm số điện thoại của anh trước hay không?" Nữ sinh nói một cách tinh nghịch.

Lý Thiệp cười khẽ một tiếng, cà lơ phất phơ mở miệng: "Cô đây là muốn xin số điện thoại của cậu ấy, hay là của tôi?"

Nữ sinh cười rộ lên, thừa nhận ngay lập tức, thẳng thắn khiêu khích: "Còn không phải vì mấy cô ấy nói anh trai sẽ không cho phương thức liên lạc sao, nếu không em cũng không cần vòng vo như vậy."

Cố Ngữ Chân nghe thấy vậy liền dừng bước, đứng trong bóng tối không đi ra ngoài.

"Anh trai không có hứng thú." Lý Thiệp thản nhiên nói, nhấc chân muốn rời đi.

Chờ khi không còn âm thanh, Cố Ngữ Chân mới từ từ đi ra ngoài.

Bên ngoài có hai cô gái đang đứng, một cô gái nhìn theo bóng người đã đi xa, giọng nói không cam lòng: "Vừa nhìn thì thấy là kiểu người rất biết cách chơi, làm sao mà ngay cả số điện thoại cũng không cho, cậu còn nói muốn theo đuổi soái ca thì mặt phải dày, giờ thì sao chứ?"

"Đối với kiểu đàn ông đẹp trai đến cấp độ này, độ khó tương đối cao. Quên đi, đổi thành người nào dễ đối phó hơn."

"Nhưng mình chỉ thích anh ấy thôi, đúng là cực phẩm, vừa nhìn liền biết là kiểu người yêu đương vào sẽ rất thú vị."

"Thích cũng vô dụng, người ta cũng không thích cậu, đừng nghĩ nữa."

Cố Ngữ Chân nghe vậy cúi đầu, dưới bóng đêm không thể nhìn rõ, cũng không nhìn thấy sự tồn tại của cô.

***

Cố Ngữ Chân chạy ra khỏi câu lạc bộ siêu xe, không tự chủ được mà đi theo phía sau anh.

Trời nhá nhem tối, chân trời có hàng vạn ngôi sao, nửa đêm có gió hơi lạnh.

Lý Thiệp dường như một chút cũng không cảm thấy lạnh, anh chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, lặng lẽ bước đi về phía trước.

Những ngọn đèn đường lần lượt được bật lên, bóng dáng anh có đôi khi dài ra, đôi khi ngắn lại.

Hấu hết tất cả các cửa hàng tiện lợi đều đóng cửa, chỉ có cửa hàng tiện lợi 24h là vẫn mở.

Anh bước vào cửa hàng tiện lợi.

Cố Ngữ Chân cũng dừng lại nhìn anh đi vào mua đồ, cửa kính không che khuất được bóng dáng anh, cô đứng ở nơi này cũng có thể nhìn rõ ràng,.

Tóc mái của anh hơi loạn, quai hàm sắc nét, nhẵn nhụi, đường cong quyến rũ, cô hiểu được lí do vì sao có nhiều cô gái muốn xin số điện thoại của anh.

Anh vẫn luôn rất đẹp, ngay cả một ngôi trường luôn đặt điểm số lên hàng đầu như Nhất Trung, anh vẫn là một nhân vật phong vân chỉ với gương mặt này, ngay cả khi anh không bao giờ để tâm đến việc học thì vẫn có rất nhiều nữ sinh thích anh.

Anh thật sự có loại mê lực này, khiến mọi người không tự chủ được muốn biết người ngang ngược, chuyện gì cũng không thèm để vào mắt như anh, khi thật sự thích một người thì sẽ có dáng vẻ gì?

Thậm chí còn nghĩ rằng, nếu người đó là mình, thì sẽ như thế nào?

Thời còn học cấp ba, ngay từ lần đầu gặp mặt cô đã cảm nhận được, chẳng sợ lúc ấy anh chỉ nói với mình có hai câu thôi.

Lý Thiệp vừa mua thuốc lá đang bước ra ngoài.

Nhìn khắp mọi nẻo đường, Cố Ngữ Chân không có chỗ nào để trốn, trong lòng hoảng loạn.

Cô hy vọng Lý Thiệp đã say, căn bản không nhận ra cô.

Lý Thiệp đứng ở cửa hàng tiện lợi châm điếu thuốc, gió lạnh ban đêm thổi nhẹ, làm tóc anh bay loạn, quần áo hơi xộc xệch, thoạt nhìn lười biếng tản mạn.

Đêm khuya gió có chút lạnh, cô che lấy hai cánh tay, ngẩng đầu nhìn lên, Lý Thiệp đã nghiêng đầu liếc sang bên này, như là đã nhìn thấy cô.

Anh giơ điếu thuốc đến bên miệng, khói thuốc giữa hai tay bay theo gió giữa không trung, người ở dưới ngọn đèn đường, bóng bị kéo dài, tóc mái rũ xuống, nhìn không rõ biểu cảm trên khuôn mặt anh.

Cố Ngữ Chân cứng đờ.

Lý Thiệp nhìn chằm chằm cô một hồi, sau đó nhẹ nhàng thở ra một làn hói, ánh lửa nhẹ vụt qua, phản chiếu hình dáng lông mày của anh.

Anh đúng là đang nhìn cô.

Hơi thở của Cố Ngữ Chân đình trệ, trong mắt anh tựa hồ có điều gì đó, nhưng cũng chỉ thoáng qua, cô không kịp hiểu rõ.

Cố Ngữ Chân đứng tại chỗ trong chốc lát, cuối cùng vẫn là tiến về phía anh: "Em đưa tiền cho An Phỉ, khi nào xong việc anh nhớ lấy về."

Lý Thiệp cầm điếu thuốc, cúi đầu nhìn cô: "Không thiếu tiền thì đừng tiến vào giới giải trí, không thích hợp với em."

Cô im lặng một lát: "Anh cảm thấy em là người như vậy?"

Lý Thiệp không tiếp tục nói, ném tàn thuốc còn dư, dùng chân dẫm lên: "Chỉ là nhắc nhở em một câu, không có bối cảnh thì đừng ở trong ái vòng này, người xấu còn nhiều hơn em nghĩ nhiều."

"Nếu có vấn đề, em sẽ báo cảnh sát."

Lý Thiệp nhìn cô một cái, không nói gì, như muốn nói cô suy nghĩ viển vông.

Cố Ngữ Chân cũng ý thức được lời bản thân nói quá vô nghĩa.

Cho dù báo cảnh sát, nhưng hành vi phạm tội không được thành lập thì cũng vô dụng, đợi đến khi có chuyện xảy ra, thì cũng đã chậm một bước.

Cô không nói thêm gì nữa.

Lý Thiệp cũng không miễn cưỡng, chỉ là tuỳ tiện nhắc nhở một câu: "Tuỳ em."

Cố Ngữ Chân nhìn anh từ từ đi lướt qua, cái bóng dưới ánh đèn kéo dài ra chạm vào cô.

Con đường này chỉ có hai người bọn họ, không có ai khác, chỉ có bầu trời đầy sao.

Cô theo bản năng đuổi kịp bước chân, anh bỗng nhiên dừng lại, xoay người nhìn cô: "Còn có việc gì sao?"

"Em...vừa nãy anh có uống rượu, để em đưa anh về."

Lý Thiệp hơi nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt cô: "Em cảm thấy tôi không tỉnh táo?"

Cố Ngữ Chân nhìn vào mắt anh, lại không nói nên lời, cảm xúc dễ dàng bị anh nhìn thấu, trong lòng không hề dễ chịu.

Anh đối với việc tình cảm trước giờ rất thành thạo, sẽ chỉ làm người khác vì anh mà suy nghĩ linh tinh, rối loạn.

Cô đột nhiên rất muốn biết, anh có bao giờ bởi vì thích một người mà không thể kiểm soát được bản thân hay không?

...Sẽ có.

Chỉ là người đó nhất định không phải là cô.

Lý Thiệp nhìn cô rất lâu, thản nhiên mà nói một câu: "Lại muốn yêu đương sao?"

Giọng nói của anh mơ hồ, lại có chút ái muội, cho dù chỉ là nói một câu đơn giản như vậy, cũng đặc biệt câu dẫn người khác.

Tim Cố Ngữ Chân nháy mắt đập điên cuồng.

"Là em muốn chia tay, Cố Ngữ Chân." Giọng nói Lý Thiệp rõ ràng rành mạc, cũng nói rõ anh không có hứng thú tiếp tục cùng cô nói chuyện yêu đương, dường như từ đầu đến bây giờ anh đều không quan tâm nguyên nhân vì sao bọn họ lại chia tay, cũng chưa bao giờ muốn biết.

Như bị tạt một gáo nước lạnh.

Cô đột nhiên tỉnh táo.

Cố Ngữ Chân chớp mắt, nở nụ cười, nụ cười nhẹ đến mức không nhìn thấy: "Đúng vậy, là em nói..."

Lồng ngực bỗng nhiên thắt lại, đáy mắt ướt át, cô nhanh chóng chớp chớp mắt, giấu đi những giọt nước mắt.

Lý Thiệp không muốn nói thêm, xoay người rời đi, bóng dáng của anh dưới ánh đèn đường càng ngày càng xa.

Tầm mắt Cố Ngữ Chân dần mơ hồ, nhìn bóng lưng của anh dần biến mất khỏi tầm nhìn.