"Ách" Con Nhóc Chọc Hồng Trần

Chương 76




Vẫn là núi rừng xanh ngát, ánh mặt trời vẫn nắng như trước, tiếng vó ngựa đạp lá cây chậm rãi mà đi. Bầu không khí an nhàn quanh quẩn xung quanh Mộ Giai Nam và Thu anh Đào, Thu anh Đào khẽ mím môi nhìn trộm Mộ Giai Nam, hắn hồn nhiên thiên thành khí chất chính là vô hạn quyến rũ, rất có khí phạm yêu nghiệt.

Mộ Giai Nam rời khỏi đội ngũ, thúc ngựa đem Thu anh Đào trở về chốn cũ… Ngọn núi này là nơi hắn trưởng thành, hắn không để ý chính mình thân phận, làm sơn tặc có lạc thú làm sơn tặc, hắn nghĩ đến những ngày tự do tự tại. Càng không ngờ hắn đến Yến Hoàn Sơn lại sửa đổi hết cuộc sống của hắn…

“Hi, chàng đang nghĩ gì?”

Mộ Giai Nam từ từ thở dài

“không cướp bóc không đạo bảo… Sau này ta phải làm gì đây?”

Thu anh Đào vẻ mặt hắc tuyến, không làm sơn tặc, không trộm bảo thì sao? thì hắn trồng trọt nàng quay tơ, cuộc sống an nhàn. Nhưng tình yêu là mù quáng! …

“Chàng thích làm sơn tặc, ta liền cùng chàng chém chém giết giết, dù sao ta khí lực rất lớn, hắc hắc…”

Mộ Giai Nam nhu nhu trán nàng:

“Nàng vẫn là lưu trữ khí lực dựng nhà đi.”

“Cái gì nhà?”

Thu anh Đào nhướng mày, chẳng lẽ hắn bắt nàng làm công nhân xây dựng?

Mộ Giai Nam nhìn lên dãy núi cao:

“Đương nhiên là ở Yến Hoàn Sơn xây một căn nhà thuộc về hai chúng ta…”

hắn trong thần sắc tràn ngập lưu luyến, nhưng trải qua một phen biến cố kinh thiên động địa, hắn càng khát khao cuộc sống sau này, có Nữu Nữu làm bạn cuộc sống nhất định so với làm sơn tặc càng thú vị hơn.

Thu anh Đào trong lòng suy nghĩ méo mó, cứ nghĩ mình bị thành công nhân khuân vác, nàng chân vừa chuyển, cùng Mộ Giai Nam bốn mắt nhìn nhau:

“Chúng ta đi sơn trại dạo một vòng đi, cũng thật lâu không thấy Mộ Giai Kỳ và Nguyễn Linh Nhi, không biết bọn họ thế nào rồi.”

“Nàng không phát hiện toàn bộ núi rừng không thấy bóng dáng một sơn tặc nào hay sao?”

Thu anh Đào giật mình, đưa đầu tìm kiếm…

“Đúng rồi, đám lâu la của chàng đi đâu rồi?”

Mộ Giai Nam khóe miệng gợi lên tươi cười quỷ dị:

“Lần này là toàn gia di chuyển, chúng huynh đệ ở chân núi Yến Hoàn Sơn hội hợp.”

Thu anh Đào bừng tỉnh đại ngộ, cũng không nghĩ tới Mộ Giai Nam có chủ ý như vậy, hắn vừa rồi là ra vẻ thương cảm!

…”Nga nga nga! Ta đã hiểu, chàng đem thành viên tổ chức sơn tặc toàn bộ kéo lên Yến Hoàn Sơn, tính chiếm núi tiếp tục làm sơn tặc, chàng thật đáng chết!”

Mộ Giai Nam đắc ý vui vẻ, ôm thắt lưng Thu anh Đào:

“Ta từng hỏi nàng nguyện ý làm áp trại phu nhân không, lúc đó nàng đâu có nói không, ha ha…”

Gì chứ, tính kế nàng! … Được rồi, dù sao nàng cũng chưa làm qua tặc bà, thử xem một chút cũng được, nhưng bọn họ làm sao sống chung với Mộ Giai Kỳ và Nguyễn Linh Nhi…

“A, đúng rồi, Nguyễn Linh Nhi sẽ không tìm ta liều mạng chứ? Còn có điên đệ đệ của chàng có tìm ta gây phiền toái không a?!”

Mộ Giai Nam cười đến thực thoải mái:

“Đến lúc đó nàng sẽ biết, nhưng mà có ta làm chỗ dựa nàng còn sợ cái gì, cùng lắm thì cả trai lẫn gái đánh nhau một phen.”

“…” hắn sợ thiên hạ chưa loạn chắc. Thu anh Đào dịch chuyển muốn ngồi thoải mái hơn, lại bị Mộ Giai Nam cúi người áp chế, hắn hề hề nhe răng cười:

“Khó được ở cùng một chỗ, nàng không có ý tưởng gì sao? …”

trên lưng ngựa?! …A cũng không tồi…(hp: sắc nữ…Đào Đào: kệ ta!Cút)

Mộ Giai Nam thấy nàng cười so với mình còn khủng bố, không khỏi giật giật khóe miệng, hắn quả thật thua nàng, nói về độ háo sắc hắn thua nàng, hắn anh minh một đời, hồ đồ nhất thời, thế nhưng gục ngã trong mê hồn trận của Nữu Nữu. Nhưng nói cách khác, vì nàng hành động lớn mật làm cho hắn chú ý, nàng không giống nữ tử bình thường, nàng hoạt bát đáng yêu, dám yêu dám hận, cá tính hào sảng lại thẳng thắn, thậm chí cũng không câu nệ tiểu tiết, lời nói có chút buồn nôn … Tam hôn đã định tình.

Ánh mặt trời sau giữa trưa dễ chịu hơn, hôn lên môi nàng, đem nàng ôm vào lòng, hắn không hề do dự, không hề trốn tránh, lại càng không buông tay.

Thu anh Đào một đôi tay vòng lên bờ vai hắn, tim đập thình thịch, nàng thật may mắn, xuyên qua mang đến cho nàng nhiều kinh hỉ và ngạc nhiên, nàng không biết được vận mệnh sau này, nhưng nàng đoán được hạnh phúc tương lai, từ nay về sau, vô luận chân trời góc biển, chỉ nguyện bồi hắn mà đi.

“Ta yêu chàng Mộ Giai Nam…”

… Mộ Giai Nam chậm rãi mở mắt, con ngươi đen sâu thẩm như hồ nước, tâm cũng bị tình yêu lấp đầy. hắn lại hôn lên cánh môi phấn nộn, hắn yêu nàng, vì nàng luôn như vậy không oán không hối hận, quả thật chưa bao giờ thay đổi.

Trong dòng người đông đúc giữa thế gian, hắn không mục đích tìm kiếm nơi thuộc về chính mình, cũng có thể nói, hắn luôn luôn chờ đợi nàng xuất hiện, chờ đợi người làm hắn cuồng dại, hắn nhấm nháp mật đường hạnh phúc, mùi thơm ngát hợp lòng người.

“Mỗi khi đều là nàng biểu đạt tâm ý, bất quá lần này là ta thắng.”

“Ân?”

“Bởi vì ta yêu, so với nàng, càng sâu đậm…”

Thu anh Đào xấu hổ hạ tầm mắt, lần đầu bày ra thần thái ôn nhu, nũng nịu giống tiểu nữ nhân. Khuôn mặt nàng ửng lên rặng mây đỏ, tim đập dần dần gia tốc, tình yêu là tình cảm đẹp nhất thế gian. Chính là loại cảm giác này, khẩn cấp cảm giác, bỏ đi rụt rè nữ nhân nên có, hy vọng lập tức gả cho hắn, trở thành tân nương của hắn, nàng hưng phấn muốn té xỉu …

※ ※ ※

Mười ngày sau trên Yến Hoàn Sơn, xuân phong quất vào mặt, từng đàn chim yến bay trở về Yến Hoàn Sơn, đầy khắp núi đồi, muôn hồng nghìn tía, nguyên bản thanh u Yến Hoàn Sơn, hiện tại dào dạt trong hương hoa tiếng chim, suối nước róc rách thanh thúy tấu nhạc, mênh mông bát ngát cảnh quan, đẹp không sao tả xiết.

Mà hôm nay, cũng là ngày Mộ Giai Nam đem nữ nhân hắn yêu nhất cưới về nhà.

Yến Hoàn Sơn giữa sườn núi như thiên nhiên đại bình đài, nơi này nguyên bản là nơi bát môn đồ trấn thủ, hiện tại lại thành nơi đãi tiệc cưới. Mây mù phiêu miểu dao động, giống như tiên cảnh, các lộ hào kiệt lòng tràn đầy vui mừng hội tụ, những võ lâm hảo hán khinh công tốt hơn thì đem những dải băng màu đỏ vắt lên vách núi. nói, thần tiên quyến lữ cũng không thể hơn điều này.

Mộ Giai Kỳ thân là người nhà chú rể, hắn chạy tới chạy lui chu bày mọi thứ, hắn hôm nay tươi cười không ngừng, tựa hồ so với lúc hắn thành thân còn vui vẻ hơn mấy lần.

“Giai Kỳ ca, mau tới giúp ta…”

một đạo thanh âm mềm mại từ phía sau truyền đến.

Mộ Giai Kỳ nghe được kiều thê kêu gọi, hai ba bước chạy tới tiếp nhận mấy bình rượu ngon, hắn dùng cổ tay áo thay ái thê lau mồ hôi:

“Nhanh đi nghỉ ngơi đi, Linh nhi mệt ta sẽ đau lòng.”

Những ngươi xung quanh trố mắt nhìn Mộ Giai Kỳ, nhất thời một người tiếp một người đều nổi da gà.

Từ ngày Mộ Giai Kỳ cưới Nguyễn Linh Nhi, hai người thật sự muốn bao nhiêu ghê tởm thì có bấy nhiêu, ba bước một câu hỏi han ân cần, năm bước một câu tình tình yêu yêu, thật sự là ứng với câu, cưới vợ thì quên anh!

Yến Hồi đại sư hôm nay rất vui vẻ, con trai cưới vợ, con dâu lại là đứa nhỏ biết nghe lời, tuy rằng đôi lúc cũng ầm ỹ tiểu nháo đập hư vài cái bàn, nhưng mà không vấn đề, không vấn đề.

hắn quần áo bào trắng cùng Ngưu Đại Ngưu ngồi vị trí chứng hôn, hai vị lão giả liên tục nâng chén, sớm mừng rỡ cười toe tóe.



Cùng lúc đó

Thu anh Đào thân diễm lệ trang sức màu đỏ, trang điểm diễm lệ. Nàng không yên bất an ngồi trong phòng cô dâu, tuy rằng Cốc Mộng Vũ và Ngưng Sa Tử tận khả năng trấn an tân nương tử, nhưng Thu anh Đào vẫn khẩn trương.

Nàng bỗng nhiên vén khăn voan:

“Lỡ ta đi không vững ngã sấp xuống thì làm sao bây giờ?”

Cốc Mộng Vũ một ngụm sặc nước, tân nương tử đã vén khăn voan mấy chục lần, chốc lát lo lắng giẫm vào váy, chốc lát sợ khăn voan bị gió thổi đi, chốc lát lại nói đồ trang sức quá nặng:

“Ngươi không nên nhiều lo lắng như vậy a?! Ngày vui mà sao ngươi cứ nghĩ linh tinh vậy!”

“…” Thu anh Đào tâm thần không yên, người ta đây là lần đầu tiên kết hôn… Cái này gọi là chứng lo lắng trước hôn nhân, nàng cũng rất muốn bình tĩnh, nhưng lý trí bất ổn, hơn nữa cứ nghĩ đến ở trước mắt bao nhiêu người cùng Mộ Giai Nam dắt tay mà đi… thật đúng là có chút khẩn trương.

“Hôm nay ngươi là tân nương tử đẹp nhất, mọi người đều bị ngươi làm lu mờ, không ai để ý chuyện nhỏ nhặt đâu, đừng khẩn trương.”

Ngưng Sa Tử có vẻ hiểu ý, vỗ vỗ mu bàn tay Thu anh Đào trấn an.

Vẫn là Ngưng Sa Tử biết nói chuyện, hắc hắc…

“Ta sợ làm Mộ Giai Nam mất mặt, ta rất hiểu hắn, hắn là loại người chú trọng hoàn mỹ.”

Cốc Mộng Vũ thổi thổi đầu ngón tay:

“Ngươi lúc trước cũng không hoàn mỹ, câm điếc một cái, hắn còn không phải yêu ngươi yêu đến chết đi sống lại sao.”

Dựa vào! Này nha đầu chết tiệt nói chuyện đáng ghét!

“Nhưng mà, ta sớm nhìn ra các ngươi có tướng vợ chồng, ta có mắt nhìn đi? Ha ha…”

Cốc Mộng Vũ bổ sung nói.

Thu anh Đào nháy mắt cơn tức hoàn toàn tan biến, tướng vợ chồng, những lời này cũng không tệ lắm, hì hì.

Tiếng đập cửa truyền đến ——

“Ngày tốt giờ lành đã đến, thỉnh tân nương tử xuất giá.”

Thu anh Đào hít vào thật sâu, xuất giá phải có bà mối dìu, cho nên Thu anh Đào chọn Cốc Mộng Vũ, không phải có câu tục ngữ sao? Tìm phù dâu phải so với mình kém, nếu không sẽ nổi bật hơn tân nương tử, nói nơi này tư sắc thua kém nhất trừ bỏ nàng, chính là Cốc Mộng Vũ, hai người đều thuộc loại gương mặt trẻ con.

Cốc Mộng Vũ đương nhiên không biết tính toán của Thu anh Đào, nàng còn cảm thấy rất quang vinh:

“Khụ khụ, ngươi rất biết nhìn đó, cư nhiên tuyển mỹ nữ như ta làm tay vịn, có khi nào mọi người sẽ nói Mộ Giai Nam nhìn lầm không?”

Nàng thầm nghĩ đại biểu tất cả quần chúng một cước đá chết Cốc Mộng Vũ.

Trong núi thì có công cụ nâng trong núi, kiệu hoa sửa thành tám người nâng làm bằng trúc, có điểm giống gánh hát, dải băng xuyến trân châu, Thu anh Đào khoanh chân ngồi lên, cảm giác chính mình có điểm giống Đông Phương Bất Bại.

Ngưng Sa Tử hôm nay là chủ nhạc tiệc cưới, cho nên nàng dẫn đầu hướng hỉ yến mà đi. Các đệ tử khác cũng kích thích cầm huyền, đệm nhạc, nhạc khúc du dương tức khắc nhuộm không khí vui sướng.

Mộ Giai Nam quần áo hiệp khách hồng trang, đứng lặng nơi nghênh đón tân nương, vài sợi tóc xẹt qua khuôn mặt tinh xảo, dáng người cao ngất giống như Thương Long rời bến, cảnh đẹp cũng không thể che lấp hắn.

Nhìn phía xa thấy một đoàn sắc đỏ đang đến gần, miệng hắn cong lên nụ cười hạnh phúc.

Mộ Giai Nam ánh mắt phiêu hướng bên trong ngọn núi xẹt qua một tia ẩn ẩn đau thương… hắn lựa chọn định cư Yến Hoàn Sơn cũng là vì ở đây có thân nhân hắn… trên đỉnh núi cũng không có Lam Thảo linh chi, chỉ có một mộ bia —— Liễu Di Nhất chi mộ. hắn nhận được chữ trên tấm bia đá, là bút tích của nghĩa phụ, phía sau tấm bia đá khắc một đoạn chuyện cũ hai mươi mấy năm trước. Nghĩa phụ đáp ứng mẫu thân không nói ra thân phận Mộ Giai Nam, mẫu thân hy vọng hắn vô ưu vô lự trưởng thành. Giữa những hàng chữ, không khó nhìn ra nghĩa phụ yêu mẫu thân, nhưng mẫu thân lại thủy chung không quên được phụ thân, trước khi nàng lâm chung, đã xin nghĩa phụ đem hài cốt của nàng chôn trên đỉnh núi Yến Hoàn Sơn, mẫu thân của hắn, một mực yên lặng thủ hộ bên cạnh phụ thân.

Mộ Giai Nam ngộ ra một đạo lý, nữ nhân thật lòng yêu ta, nàng sẽ không cần vinh hoa phú quý, chỉ cần một câu thật tình “Ta yêu ngươi”, nàng sẽ khăng khăng một mực, không oán không hận đi theo cả đời.

… Nương, hôm nay con thành thân, với một nữ tử đáng giá con thủ hộ cả đời, con sẽ không keo kiệt lời ngon ngọt, sẽ đem tình yêu gửi đến con dâu người, thê tử của ta. Con, xem nàng như trân bảo, che chở nàng cả đời, trân trọng nàng nhất thế.

Thanh sơn nước biếc, nguyệt lão giao tơ hồng cho một đôi tân nhân, hai ánh vàng rực rỡ thủ trạc lẫn nhau trên cổ tay loá mắt sáng lên, chim chóc ca xướng, tiếng hoan hô liên tiếp, muôn người đều đổ xô ra đường rất náo nhiệt…

“Nhất bái thiên địa.”

“Nhị bái cao đường.”

“Phu thê…”

“Đợi chút!”

Tất cả mọi người không rõ cho nên nhìn về phía tân nương tử, không khỏi đưa tới một trận xôn xao.

Mộ Giai Nam không khẩn trương, cho dù nha đầu kia nói hối hôn, hắn cũng sẽ mạnh mẽ đem nàng kéo vào động phòng. ( hp: anh bá đạo…cơ mà ta thích)

Thu anh Đào kéo váy chạy đến bên cạnh người xướng hôn là Huyền khí hộ pháp, nói nhỏ cái gì đó, Huyền khí hộ pháp nghe được nhíu nhíu mày, ở trong lòng suy nghĩ ba lượt, cho Thu anh Đào một ánh mắt kiên định:

“Tốt lắm!”

Thu anh Đào hắc hắc chạy về ngoan ngoãn đứng bên cạnh Mộ Giai Nam, chờ đợi sự kiện rung động lòng người ——

Huyền khí hộ pháp xem nhẹ vô số đạo ánh mắt chất vấn, vội ho một tiếng nghiêm túc nói:

“Mộ Giai Nam ngươi có nguyện ý cưới Ngưu Nữu Nữu làm vợ? Chiếu cố nàng, trân trọng nàng, cho dù nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh, yêu nhau kính trọng nhau không rời, vĩnh viễn cùng một chỗ không?”

Thu anh Đào vụng trộm hướng Huyền khí hộ pháp nhếch lên ngón tay cái, hảo trí nhớ! Tuy rằng đây là một đoạn thuộc loại hôn lễ tây phương, nhưng Thu anh Đào luôn bị cảm động, hoàn toàn có thể biểu đạt quyết tâm nàng gả cho Mộ Giai Nam.

Chưa bao giờ nghe qua những lời như vậy, các vị hảo hán đều mắt to trừng mắt nhỏ, bất quá lời này nghe qua đủ chân thành, nữ nhân giang hồ không câu nệ hình thức, vui vẻ là quan trọng nhất!

“Mộ tiểu tử mau trả lời a!”

Thiên trượng hành giả bắt đầu ồn ào.

Mộ Giai Nam nắm chặt tay Thu anh Đào, con ngươi thâm thúy, ẩn tình đưa tình:

“Hôm nay ta Mộ Giai Nam, nguyện cưới Ngưu Nữu Nữu làm vợ, cho dù nghèo khó hay giàu sang, bệnh tật hay khỏe mạnh, vẫn yêu nhau tương kính, không rời, vĩnh viễn cùng một chỗ.”

… Lệ nóng theo khăn voan tí tách rơi xuống, thu hoạch lớn hạnh phúc và ngọt ngào.

Nàng nguyện ý, nguyện ý, đương nhiên nguyện ý…

Con hổ Đậu Hoa sừng sững nơi đỉnh núi, ánh mắt màu xanh lam, giơ lên đầu hổ, giống như nhu hòa giống như đau thương, một tiếng gầm rú kinh sợ sơn cốc ——

Đàn chim yến dưới mệnh lệnh của Đậu Hoa, tức khắc bay về phía vách đá, có trật tự sắp hàng. Trong nháy mắt bày ra một chữ “Hỷ”.

Mà càng kinh ngạc hơn dưới chữ Hỷ, còn có bức họa Thu anh Đào…

Tất cả mọi người chấn kinh, Thu anh Đào từ từ nhấc lên khăn voan, nhìn thân ảnh con hổ ở xa, trong lòng có loại cảm xúc rung động… Cám ơn ngươi Đậu Hoa, tuy rằng ta không biết là ngươi làm như thế nào, nhưng ta muốn nói cám ơn, cám ơn ngươi một đường chiếu cố ta, cám ơn ngươi tín nhiệm ta, hiện tại ngươi lại đem thuộc loại “Thu anh Đào” chúc phúc đưa tới, cám ơn ngươi Đậu Hoa, có lẽ ngươi là thần tiên đi? Bất quá, vô luận ngươi là ai, ta muốn lớn tiếng nói cho ngươi, hiện tại ta, cảm thấy vô cùng hạnh phúc.



Đậu Hoa tựa hồ hướng nàng mỉm cười, lại tựa hồ tự cấp cho nàng chân thành chúc phúc, nó quơ quơ đầu hổ, một trận sương khói bay qua, Đậu Hoa liền tùy này trận khói trắng, dần dần biến mất bên trong, giống như chưa từng xuất hiện vậy, im ắng ly khai.

Đậu Hoa thân ảnh hóa thành một đạo hình người, mắt đẹp màu lam, gương mặt tinh xảo, quần áo hắc y, vài sợi tóc mềm nhẹ bay bay, bên miệng là nụ cười chua xót.

Đời này, nàng như trước nhìn không tới ta, nhưng mà, nàng đã tìm được hạnh phúc ở nhân gian, bài trừ muôn vàn khó khăn, nàng vẫn kiên cường đáng yêu, kiếp sau tái kiến, ta ở địa phủ chờ nàng, mặc cho luân hồi ngàn chuyển, đời đời kiếp kiếp chờ đợi nàng.