Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 21-1




Editor: Lăng

Tôi và cô ấy có chút hiểu lầm.

Khương Ấu Na từ xa nhìn thấy Quý Thiển Ngưng cùng hai người cô gái đang "Cô đi thì tôi chắn", vội bước nhanh chân đi qua đó, lướt qua vai cô nhìn hai người kia: "Bọn họ là ai?"

"Hỏi đường, không quen biết." Quý Thiển Ngưng không quay đầu lại, nghe tiếng bước chân đoán được Triệu Hân Nhiên cùng trợ lý của cô ta hẳn là đã đi rồi.

Khương Ấu Na thở phào: "Trông cô gái kia có vẻ rất hung dữ, mình còn tưởng cậu bị người ta liên thủ bắt nạt đó."

Quý Thiển Ngưng dở khóc dở cười: "Ở trong mắt cậu mình dễ bị bắt nạt vậy sao?"

"Vốn dĩ chính là vậy đó." Khương Ấu Na nói: "Lúc năm nhất đại học khi đi tới giảng đường, có người giành chỗ của cậu, cậu còn không dám hé răng; đi nhà ăn ăn cơm, có nữ sinh đổ canh vào người cậu, không xin lỗi cậu cũng không nói gì; còn có lần......"

"Na Na ơi Na Na à, có thể chừa chút mặt mũi cho mình không? Đi đi đi, thang máy tới."

Quý Thiển Ngưng không khỏi nhanh tay túm lấy cô ấy đi về phía thang máy, trên mặt cười hì hì nhưng nội tâm lại là một mảnh ảm đạm.

Những chuyện Khương Ấu Na nói, hầu như cô đã quên gần hết, dựa vào ký ức chỉ có thể nhớ mơ hồ một số chuyện.

Đời trước Quý Thiển Ngưng là một người mềm yếu rất dễ bị người khác bắt nạt, không đủ tự tin, không có chủ kiến, cho nên lúc Mạc Hạm đưa ra yêu cầu không thực tế là muốn kết hôn với cô, cô không thèm suy nghĩ đã đồng ý rồi.

Cửa thang máy mở ra hai người liền bước vào.

Khương Ấu Na thấy không có người ngoài, nói: "Chuyện lần trước, đến giờ mình rất hối hận."

Quý Thiển Ngưng tạm thời thu hồi những suy nghĩ hỗn loạn đó, hỏi: "Chuyện gì?"

"Mình vẫn luôn cho rằng Mạc Hạm là người phẩm hạnh đoan chính, cố tình cậu lại nói cho mình là cô ta ngủ với fans." Khương Ấu Na làm ra bộ dáng vô cùng đau đớn, chỉ mặt cô, "Cậu xem nhan sắc cậu xinh đẹp thế này, lại uống say, rất dễ xuống tay. Vạn nhất thú tính Mạc Hạm bộc phát...... Cậu dễ bị bắt nạt như vậy, gan lại bé, nói không chừng có bị cô ta làm gì cũng không dám nói."

Hình tượng của Mạc Hạm ở trong lòng Khương Ấu Na sợ là bị hủy hoàn toàn ở trong tay chính mình rồi......

Nội tâm Quý Thiển Ngưng hiện lên một tia áy náy, nhưng vừa định thần lại liền bắt đầu mở miệng nói phét: "Cô ấy thật sự không có làm gì mình, có lẽ là mình không phải dạng cô ấy muốn ăn rồi."

"Cậu đẹp như vậy mà cô ta còn chướng mắt, vậy chẳng lẽ cái người fans đó là thần tiên tỷ tỷ à?"

"Cũng có thể là cô ấy không thích làm chuyện đó với tửu quỷ......" Quý Thiển Ngưng một lời nói dối lại tiếp một lời: "Dù sao lúc mình tỉnh lại thì trên người vẫn mang áo quần chỉnh tề, còn lén vào toilet kiểm tra mà, một chút vấn đề cũng không có. Nếu thật xảy ra chuyện, người khác mình không dám kể nhưng mình sẽ không kể với cậu sao? Cậu so với em mình còn thân hơn đó."

Khương Ấu Na bị câu cuối cùng của cô làm cho tâm tình thoải mái vô cùng, nghĩ lại lại cảm thấy không đúng: "Cái gì mà em chứ, tính ra mình còn sinh trước cậu một tháng đó! Kêu chị nghe cái coi."

"Dạ, chị ~" Quý Thiển Ngưng thuận theo mà nói: "Hỡi người chị xinh đẹp mỹ miều của em ơi, dưới lầu hình như có trung tâm thương mại, chúng ta đi xuống xem có gì ngon để ăn không nha?"

Nghe được ăn ngon, Khương Ấu Na liền không thèm suy nghĩ nữa, nuốt nước bọt, oán giận thang máy quá chậm.

Quý Thiển Ngưng nhìn trên vách thang máy phản chiếu bóng hai người dáng, ở trong lòng yên lặng nói: Yên tâm đi Na Na, mình sẽ nỗ lực mạnh mẽ hơn.

Một tuần sau, Quý Thiển Ngưng nhận được một cuộc gọi từ số lạ: "Xin chào, xin hỏi cô có phải là Quý Thiển Ngưng không?"

Quý Thiển Ngưng: "Đúng vậy, là tôi."

Đối phương nói: "Tôi là người phụ trách diễn viên trong bộ phim < Đình viện thâm sâu>,Trần Lâm, đầu tiên là chúc mừng cô đã thông qua buổi thử vai. 10 giờ sáng ngày mốt, tức là ngày 30 tháng 6, mời cô đến chỗ thử vai ban đầu để ký hợp đồng với chúng tôi."

"Tôi...... trúng rồi sao?" Quý Thiển Ngưng không thể tin được.

Đối phương nghi hoặc: "Cô không phải Quý Thiển Ngưng sao?"

"Đúng đúng đúng, tôi chính là Quý Thiển Ngưng!" Một tay Quý Thiển Ngưng đè lại lồng ngực đang hồi hộp, bởi vì khẩn trương mà không ngừng liếm môi, "Tôi muốn hỏi một chút, ngày đó cùng tôi đi cùng Khương Ấu Na, cô ấy có thông qua không?"

Đối phương: "Không có thấy tên này."

Ý tứ chính là không thông qua.

Quý Thiển Ngưng có chút tiếc nuối, nói: "Tôi đã biết. Cảm ơn cô. Ngày 30 tháng 6 tôi sẽ tới đúng giờ."

Đối phương: "Vậy hẹn gặp lại."

Cúp điện thoại, Quý Thiển Ngưng muốn nói lại thôi, nhìn Khương Ấu Na nằm trên sô pha ôm máy chơi game.

Khương Ấu Na nhìn cô: "Qua?"

"Mình qua, cậu không có."

"Mình đoán được." Thái độ Khương Ấu Na rất thoải mái, "Giảng viên đã sớm nói qua, hình tượng của mình không thích hợp diễn cổ trang, khi đi thử vai mình cũng không ôm theo hi vọng gì, chỉ là muốn đi với cậu thôi. Cậu đừng làm ra vẻ mình sắp chết được không? Bộ phim này không cần mình, nhưng không phải sau này sẽ không còn cơ hội nào nữa."

Quý Thiển Ngưng thích nhất chính là sự lạc quan này của cô ấy, cọ cọ người Khương Ấu Na, nói: "Bộ tiếp theo cậu chắc chắn sẽ là nữ chính."

"Hi vọng cậu nói đúng."

Quý Thiển Ngưng cũng không phải là nói chơi với cô ấy.

Nếu vận mệnh Khương Ấu Na không có thay đổi gì lớn thì không lâu sau cô ấy sẽ có bước ngoặt đầu tiên trong sự nghiệp diễn xuất.

"Reng reng ——"

Tin nhắn WeChat tự động hiện lên quấy rầy Khương Ấu Na chơi game, cô ấy xem cũng chưa xem, liền tắt đi.

Quý Thiển Ngưng dùng khuỷu tay thúc cô ấy: "Đàn anh Bạch Hạo tìm cậu, sao lại không đọc đi?"

Bạch Hạo chính là đàn anh rủ mọi người đi ăn sau buổi lễ tốt nghiệp hôm đó.

"Anh ta phiền lắm, mặc kệ anh ta đi." Khương Ấu Na một lòng chỉ nghĩ tới việc chơi game.

Kiếp trước Bạch Hạo theo đuổi Khương Ấu Na rất mãnh liệt, đáng tiếc Khương Ấu Na lại không có thiện cảm với anh ta, hai người cuối cùng cũng không thành. Quý Thiển Ngưng sợ nói ra làm cô ấy sợ, chỉ có thể nghẹn ở trong lòng.

"Reng reng ——"

Lúc này Bạch Hạo lại nhắn tin tiếp.

Liên tiếp bị cắt ngang khiếng Khương Ấu Na khó chịu vô cùng, đang muốn tắt thông báo lại bị Quý Thiển Ngưng ngăn lại.

"Mình muốn chơi game, cậu làm cái gì vậy!" Khương Ấu Na trừng cô

Quý Thiển Ngưng tay mắt lanh lẹ click mở tin nhắn WeChat kia, thấy rõ nội dung, kích động đến mức nhéo tay cô ấy: "Mau mau trả lời anh ấy, vai nữ chính sẽ về tay cậu!"

Khương Ấu Na bị nhéo tới mức phải kêu đau, lực chú ý chuyển dời lên bong bóng chat của Bạch Hạo.

Tin thứ nhất: "Đang làm gì?"

Tin thứ hai: "Người đại diện của anh nhận cho anh một kịch bản, nữ chính vẫn chưa xác định, anh cảm thấy em rất thích hợp với vai này. Em có muốn đi thử vai không?"

Ánh mắt Khương Ấu Na sáng lên, vội nhắn hỏi: "Kịch bản gì vậy?"

Bạch Hạo: " <Hẹn ước của đôi ta>."

Nhìn thấy tên kịch bản, Quý Thiển Ngưng vô cùng chắc chắn cơ hội của Khương Ấu Na đã tới.

Bạch Hạo hẹn Khương Ấu Na ngày kia gặp mặt, trùng hợp là cùng ngày mà Quý Thiển Ngưng đi ký hợp đồng.

Hai người đều trang điểm một chút, ở dưới lầu liền gặp Bạch Hạo.

Nhìn thấy Khương Ấu Na đứng chung một chỗ cùng Quý Thiển Ngưng, sắc mặt Bạch Hạo có chút mất tự nhiên.

Quý Thiển Ngưng nhìn mặt đoán ý, đoán có khả năng là anh ta cho rằng cô muốn đi làm bóng đèn, vội nói: "Đàn anh, em muốn đi XX, có thể cho em đi nhờ một đoạn không?"

Sắc mặt Bạch Hạo hơi hòa hoãn, nói: "Đương nhiên là có thể."

Cuối cùng ba người bọn họ đến tòa nhà thử vai lúc trước thì tách ra.

Quý Thiển Ngưng được người ta đưa tới một căn phòng, nhìn thấy phó đạo diễn.

Phó đạo diễn nói: "Chúng tôi cảm thấy nhân vật Uyển Ninh này rất thích hợp với cô."

Quả nhiên không phải là nữ hai.

Quý Thiển Ngưng biết biết bản thân mình có mấy cân lượng, cho nên cũng không có mất mát gì, mỉm cười nói: "Xin hỏi đây là nhân vật như thế nào?"

"Con gái của Lễ Bộ thượng thư, sau khi tiến cung liền phong làm Uyển tần, dựa vào Dung quý phi, con gái của đại tướng quân, giúp Dung quý phi làm không ít chuyện xấu, cuối cùng bị đày vào lãnh cung." Phó đạo diễn đem tờ giấy đẩy đến trước mặt cô, "Đây là kịch bản của cô, cô có thể xem qua một chút. Nếu cô không muốn diễn, chúng ta còn có thể tuyển những người khác."

Cơ hội đến trước mắt nào có đạo lý không bắt lấy? Quý Thiển Ngưng như chém đinh chặt sắt mà nói: "Tôi diễn."

Ký xong hợp đồng, vừa bước ra khỏi tòa nhà kia Quý Thiển Ngưng lập tức gọi cho Khương Ấu Na báo kết quả cho cô ấy biết.

Na Na: "Ủa, sao diễn vai ác vậy?"

Quý Thiển Ngưng: "Nhân vật không có tốt xấu, có thể diễn được thì đã tồi rồi."

Cùng Khương Ấu Na nói chuyện xong, cô lại nhắn Lục Thanh Hoan một tin: "Chị Thanh Hoan, em thông qua rồi! Khi nào rảnh, em mời chị đi ăn nha ~"

Lục Thanh Hoan trực tiếp gọi điện thoại lại: "Hôm nay luôn đi, vừa hay bọn chị cũng đang ở ngoài đường."

Quý Thiển Ngưng đứng tại chỗ đợi vài phút, Lục Thanh Hoan cùng trợ lý của chị đã xuất hiện.

Vừa lên xe, Lục Thanh Hoan đầu tiên là chúc mừng cô, sau đó mới hỏi tới nhân vật của cô.

Quý Thiển Ngưng thành thật nói với chị ấy.

Lục Thanh Hoan đã xem qua kịch bản, trầm ngâm một chút rồi nói: "Suất diễn của nhân vật này hình như không nhiều lắm."

"Không sao." Quý Thiển Ngưng phát huy tinh thần lạc quan của Khương Ấu Na, tự mình an ủi mà nói: "Tuy rằng không phải nữ hai, nhưng trong phim em có mấy cảnh diễn phối hợp với nữ hai, cũng coi là có duyên phận đi. Hơn nữa đây là lần đầu tiên em diễn vai ác, rất có tính khiêu chiến luôn đó."

Lục Thanh Hoan thở dài nói: "Sau này chị mới biết được, nhân vật nữ hai này đã bị người điều động nội bộ rồi."

Mỗi bộ phim ít nhiều đều có những nội tình, Quý Thiển Ngưng đối với chuyện này cũng không kinh ngạc lắm, thuận miệng hỏi: "Đó là ai vậy chị?"

"Triệu Hân Nhiên."

"......"

"Tổng đạo diễn của bộ phim này, Triệu Thành Lâm, nghe nói là bác cả của Triệu Hân Nhiên."

Quý Thiển Ngưng lại im lặng lần nữa.

Khó trách ngày đó lại đụng mặt Triệu Hân Nhiên, hóa ra không phải là đi thử vai, mà là ghé qua nha.

Phải phối hợp với vai diễn của Triệu Hân Nhiên, đây không phải chỉ là có tính khiêu chiến nữa đâu.

Lục Thanh Hoan mấy ngày nữa phải tham gia một cuộc họp báo, cho nên tới đây thử lễ phục.

Lúc thử lễ phục xong đã là hai giờ, ba người đều đói đến chịu không nổi.

Quý Thiển Ngưng cùng Lục Thanh Hoan khoác tay nhau bước ra khỏi cửa hàng thời trang, đang nói cười vui vẻ thì đụng phải hai người, nụ cười trên mặt cô như gặp phải băng tuyết ngay lập tức tắt mất.

Đối phương không có hề có chút ngụy trang, tuy trang điểm rất đơn giản nhưng ngũ quan xuất chúng cùng khí chất kia vẫn khiến người ta chú ý vô cùng. Lục Thanh Hoan rất nhanh đã nhận ra người tới, vô cùng kinh ngạc mà thốt ra: "Mạc Hạm?"

Ánh mặt lạnh nhạt không chút gợn sóng của Mạc Hạm nhàn nhạt nhìn mặt Lục Thanh Hoan, rồi lại nhìn đến cánh tay đang thân mật giữ lấy nhau của hai người, ánh mắt có chút tối lại, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên mặt Quý Thiển Ngưng, nói: "Thật trùng hợp."

"Đúng là rất trùng hợp." Lục Thanh Hoan đẩy nhẹ người bên cạnh, "Thiển Ngưng, nữ thần của em kìa."

Đại khái đây chính là oan gia ngõ hẹp trong truyền thuyết đó mà.

Quý Thiển Ngưng không thể không giả vờ được, đành phải căng da đầu nói: "Xin chào, nữ thần."

Lục Thanh Hoan: "......"

Mạc Hạm: "......"

Lục Thanh Hoan cảm thấy bầu không khí này có chút vi diệu. Vì sao Quý Thiển Ngưng nhìn thấy Mạc Hạm không hề có chút cảm giác hưng phấn của fans não tàn vậy? Mà phản ứng của Mạc Hạm càng ý vị sâu xa hơn, cặp mắt không chút độ ấm kia cứ như có như không dừng lại ở cánh tay đang khoác lấy nhau của các cô, cảm giác lạnh lẽo này khiến cô nổi hết cả da gà.

"Đi dạo phố sao?" Mạc Hạm đánh vỡ không khí trầm mặc quỷ dị này.

Thấy Mạc Hạm nhìn mình, Lục Thanh Hoan cười cười nói: "Chúng tôi vừa mới đi thử lễ phục xong, chuẩn bị đi ăn cái gì đó."

Mạc Hạm không có cảm xúc gì "Ừm" một tiếng, vẫn tiếp tục nhìn cô ấy.

Thái độ không nóng không lạnh này làm Lục Thanh Hiểu không hiểu gì cả, vì để giảm bớt xấu hổ, cô ấy đành nói: "Hai người ăn gì chưa? Nếu chưa thì đi ăn chung đi?"