Sống Sót Tại Mạt Thế

Chương 40





Nước kho là vật rất tốt, nếu bảo tồn tốt còn có thể phóng thật lâu – cho dù Mục đại trù đi rồi hắn cũng không cần sầu việc ăn cơm! Cả cái đầu heo, xương cốt dùng, thịt vẫn còn, không biết Mục đại trù biết làm tương thịt hay không. Tương thịt cũng có thể để thật lâu đâu! Ai, hai cái tủ lạnh hình như cũng không đủ dùng, rõ ràng lại đi mua thêm cái tủ lạnh lớn có hai cửa trở về tốt lắm!

Nhóm thịt kho đầu tiên đã vào nồi.

Ngửi được mùi thịt kho thơm ngào ngạt, Tống Hi cảm thấy được nhân sinh vẫn thật tốt đẹp.

Đào giếng thật thuận lợi.

Mấy nhà khác thôn trưởng cũng đã ra mặt nói chuyện, Tống Hi không biết mấy nhà làm sao thương lượng, cũng không quan tâm, chỉ cần đừng phiền tới trên đầu của hắn, chỉ cần đúng hạn giao tiền điện là được rồi.

Đội đào giếng là ở trên trấn cách vách, cần quản cơm.

Trong nhà Tống Hi có người bệnh, cần nghỉ ngơi. Nhờ nhà thôn trưởng nấu cơm, là nhờ hai con dâu của thôn trưởng. Tống Hi không ra mặt, chỉ tặng khối thịt heo cùng khối thịt dê, lại bắt thêm bốn con thỏ đưa tới. Dùng rau dưa gì thì cứ trực tiếp đi trong ruộng của hắn hái, cần bia thì đi quầy bán quà vặt khiêng về.

Rượu cùng thức ăn đều đầy đủ lại ngon, có cảm giác coi tiền như rác. Nhưng Tống Hi cũng không có biện pháp. Hắn mới giết một con heo một con dê, trong lồng sắt con thỏ hợp bầy, cũng không thể nhà mình thì ăn thịt cá lại keo kiệt bắt người khác ăn cải thìa đậu hủ đi, truyền đi ra mặt mũi sẽ vứt vỏ tới thôn trấn cách vách!

Cùng ngày còn chưa đào giếng xong, đội đào giếng ở lại, lẽ ra cần nghỉ lại bên cạnh chỗ đào giếng nhưng thôn trưởng không cho, an bài vào vài nhà có phòng trống. Tống Hi còn quản bữa cơm chiều.

Sáng hôm sau lại đào thêm nửa ngày, ra nước. Tống Hi nếm một ngụm, nước giếng mát lạnh ngọt lành, chất nước không sai.

Đội đào giếng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Tống Hi thanh toán tiền, nhìn thời gian đã hơn mười giờ, liền bối rối xem có nên quản luôn cơm trưa hay không. Nhìn thấy thôn trưởng không có diễn cảm gì, hắn cũng không mở miệng.

Đưa tiễn đội đào giếng, Tống Hi cầm hai trăm đưa cho hai cô con dâu hỗ trợ của nhà thôn trưởng, nhưng bọn họ đều từ chối không cần.

Tống Hi cười thầm – trước khi từ chối hai cô đừng nhìn lén sắc mặt cha chồng mới có sức thuyết phục hơn được không! Con dâu không dám cần, vậy thì không đưa, chờ quay đầu lại một nhà tặng cho một đao thịt ngon.

Đào giếng xong, trong nhà trong đất cũng không vội, người trọng thương cũng khôi phục rất tốt, Tống Hi lại dẫn tiểu Đa vào núi.

Sáng sớm đem Đường Cao đánh tỉnh thay thuốc, sau đó vào núi bắt gà đuổi thỏ, tiểu Đa còn bắt một con hồ ly. Một người một chó thu hoạch phong phú, tâm tình cũng thật sung sướng.

Bên này Đường Cao nước mắt lưng tròng nhìn đội trưởng đưa điểm tâm tới:

- Đội trưởng tôi thật buồn ngủ, mới bị nam thần tấu.

Mục Duẫn Tranh mặt không chút thay đổi:

- Không muốn bị đánh có thể chuyển viện.

Đường Cao nắm chặt lan can giường không buông:

- Không chuyển! Trong bệnh viện không có nam thần!

Biết nam thần chơi đao giỏi bao nhiêu không! Biết nam thần uy phong bao nhiêu không! Biết nam thần là thần y không! So sánh với nam thần, toàn bộ nam diễn viên của Kim đại hiệp đều yếu phát nổ! Mấu chốt nhất chính là, trong nhà nam thần còn có đội trưởng, có tài đức hiền thục tam tòng tứ đức ra được phòng khách vào được phòng bếp giữ được giang sơn đánh được lưu manh! Mục Duẫn Tranh Mục đội trưởng!

Mục Duẫn Tranh lạnh lùng nhìn Đường Cao.

Đường Cao sớm thói quen Mục Duẫn Tranh luôn dùng mặt lạnh, trước kia còn sợ, hiện tại trên người có thương tích, lại thấy nhiều lần tiểu bác sĩ ngược đãi đội trưởng mặt lạnh của bọn hắn hai ba sự, lá gan sớm lớn hơn rất nhiều. Vì thế còn dám nói ra yêu cầu:

- Đội trưởng, nam thần nói tôi có thể ăn thịt, hiện tại tôi muốn ăn thịt xào, giữa trưa muốn ăn thịt kho, khối lớn!

Mục Duẫn Tranh dọn xong cháo loãng ăn sáng, còn đặc biệt đem toàn bộ thịt bằm trong cải thìa lựa ra sạch sẽ, chỉ còn vạn lý giang sơn một mảnh xanh.

Đồng chí Đường Cao bi ai phát hiện, cho dù đội trưởng liên tục bị nam thần ngược, nhưng cần ngược chính hắn cũng không có chút áp lực!

Mục Duẫn Tranh cầm sách của Tống Hi đến giám sát Đường Cao học Tiêu Dao du.

Đường Cao cào tường. Ngay cả lão tử của hắn vốn là giảng dạy khoa Trung văn đại học đều đối với hắn tuyệt vọng bỏ quên, đội trưởng đừng làm chuyện vô dụng a – có công phu này thì đi nghiên cứu xem giữa trưa nên ăn gì càng tốt!

Tống Hi mang theo tiểu Đa thắng lợi trở về.

Victor ngậm hồ ly đi tìm cha nó hiến vật quý.

Mục Duẫn Tranh cầm hồ ly đặt qua một bên chờ Tống Hi lột da. Tiểu hồ ly đang giả chết không còn bị trói buộc, tát móng vuốt bỏ chạy.

Victor tiến lên liền truy.

Tống Hi từng bước lướt qua ôm lấy Victor ngăn cản. Hồ ly không nằm trong danh sách nấu ăn của hắn, da cũng không đủ làm quần áo, cũng không uy hiếp được nhân thân an toàn, không cần chế tạo sát nghiệt dư thừa.

Victor ở trong lòng Tống Hi nhào nhào lên, thầm nghĩ đem con hồ ly lừa gạt nó bắt về tấu một chút.

Tống Hi dứt khoát đem con chó mập bế lên.

Mỗi lần Victor bị ôm lấy lập tức liền thành thật, ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn Tống Hi.

Tống Hi nói:

- Mục trưởng quan, chuẩn bị tài liệu, đem con thỏ đều giết, làm thỏ hong gió, lúc các anh đi thì mang về, chỉ cần lưu vài con là được.

Mục Duẫn Tranh sửng sốt, hắn làm sao biết bọn họ muốn đi? Mới gọi điện buổi sáng mà thôi.

Tống Hi đương nhiên biết, Mục Duẫn Tranh khỏe mạnh, người trọng thương cũng không còn trở ngại, phỏng chừng vừa về tới liền an bài xuất ngũ về nhà nghỉ ngơi điều dưỡng.

Tống Hi nói:

- Giữa trưa đôn thịt thỏ đi, nấu một nồi thật lớn, cho tiểu Đa ăn no!

Victor há mồm liếm lên mặt Tống Hi một ngụm.

Vẻ mặt Mục Duẫn Tranh tối sầm, không biết nói vệ sinh, còn là bác sĩ đâu.

Tống Hi đương nhiên giảng vệ sinh, vì vậy không chút do dự đem Victor văng ra.