Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 46




Kỳ thật ngày hôm đó tag Thẩm Minh xong thì Kiều Yên Nhiên liền hối hận.

Cô thật sự từng có thai với Thẩm Minh nhưng không thể giữ được đứa nhỏ vì sinh non, mà sinh non cũng không thoát khỏi liên quan tới Thẩm Minh. Lúc ấy bác sĩ còn nói, tương lai cô sẽ rất khó để có thể mang thai nữa. Cũng bởi vì chuyện này mà Thẩm Minh có dung túng cô một ít, ngầm đồng ý cho cô lôi kéo hắn để lăng xê, không so đo chuyện cô tự lấy thân phận vị hôn thê của mình làm việc, một ít yêu cầu nhỏ của cô hắn cũng đều thỏa mãn hết.

Nhưng gần đây Thẩm Minh hình như là có niềm vui mới, đối với cô càng ngày càng lạnh nhạt. Điện thoại không nhận, tin nhắn không trả lời, hơi giống như muốn cắt đứt hết với cô.

Trong lòng Kiều Yên Nhiên gấp muốn chết nhưng ngay cả bạn gái của anh cô cũng không phải, hai người chỉ là theo nhu cầu mà thôi, cô căn bản không có quyền lợi yêu cầu Thẩm Minh cái gì. Thẩm Minh chia tay với cô cũng không sao cả nhưng không có Thẩm Minh thì ít nhất tài nguyên của cô cũng sẽ giảm đi một nửa, lúc đó Vân Yên nhất định sẽ đè cô gắt gao.

Thế nên cô nhất thời nóng đầu mới nghĩ ra một cách như vậy. Lần trước sinh non, Thẩm Minh cũng thấy tiếc không thôi, lúc đó cô liền biết chắc là hắn muốn một đứa con. Vốn nghĩ rằng việc này đã nắm chắc trong tay, kết quả đăng Weibo xong mà cũng không có ai trả lời.

Cô nghĩ, có thể là Thẩm Minh còn chưa nhìn thấy đi? Nghe nói hắn bị ba phái đi rèn luyện ở công ty con, bận cũng là bình thường. Vì thế cô liền gọi điện cho hắn, gọi từ ban đêm cho tới hừng đông cho đến khi tắt máy nhưng âm thanh nhắc nhở trong điện thoại cũng chưa bao giờ ngừng.

Kiều Yên Nhiên không cần nghĩ cũng biết hiện tại đang có bao nhiêu người đang chê cười cô, ngay cả người đại diện của cô cũng gọi điện tới kỳ quái nói mấy lời khó nghe. Cô nhìn những bình luận trào phúng mình, hối hận đến tột đỉnh, trong lòng cũng đã bắt đầu oán trách Thẩm Minh.

Liền ở ngay lúc cô đang suy nghĩ từ bỏ con đường Thẩm Minh để đi con đường mẹ đơn thân thê thảm bị cặn bã vứt bỏ, Thẩm Minh cư nhiên đã xảy ra chuyện!

Phản ứng đầu tiên của Kiều Yên Nhiên là nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Vậy thì may, có thể giải thích vì sao Thẩm Minh không có trả lời gì. Làm tốt quan hệ xã hội một chút, cô đi theo giả vờ thảm là lại có thể tăng một đợt fan.

Nhưng kế hoạch cũng không đuổi kịp thay đổi, cái gì cô cũng chưa kịp làm thì Thẩm Minh đã được thả ra. Ngẫm lại cũng phải, nhà họ Thẩm gia nghiệp lớn, làm sao có thể mặc kệ Thẩm Minh đi vào cục cảnh sát được, nhà họ Thẩm cũng chỉ có một người thừa kế này.


Chỗ Thẩm Minh không thể làm gì được, cô chỉ có thể đánh cược ông lão họ Thẩm kia muốn một đứa cháu. Sinh không được cũng không sao, đã sảy thai một lần thì lại “sinh non” một lần cũng rất bình thường nha.

Cô đi công ty tìm ông ta nhưng không có hẹn trước thì không được vào. Lễ tân hiển nhiên là nhận ra cô, ánh mắt nhìn cô cũng mang theo khinh miệt, Kiều Yên Nhiên đè xuống lửa giận, nghĩ thầm, chờ sau này cô làm lành được với Thẩm Minh, chuyện thứ nhất chính là bảo Thẩm Minh đuổi đứa lễ tân này đi.

Nhưng mà sau này có bản lĩnh bao nhiêu thì cũng là chuyện của sau này, hiện tại cô không thể không cúi đầu đi ra ngoài chờ, nghĩ một chút, liền cố ý chọn vị trị ở đầu gió. Lỡ như ông già họ Thẩm không để ý tới cô thì cô liền dứt khoát giả bộ té xỉu ở đây luôn. Phụ nữ có thai mà, thân thể vốn dĩ đã yếu ớt, gió thổi lâu một chút thì ngất xỉu cũng là chuyện bình thường.

Đến giữa trưa cô cũng không có chờ được ông già họ Thẩm mà ngược lại chờ được Thẩm phu nhân.

Thẩm phu nhân đã từng là hàng xóm của mẹ cô, cô với Thẩm Minh chính là thông qua Thẩm phu nhân mới quen nhau được. Tuy rằng thái độ của Thẩm phu nhân với cỗ vẫn luôn nhàn nhạt mà cô cũng không phải thật sự thích vị hàng xóm thấy chỗ cao liền bay lên này, nhưng giờ phút này, Thẩm phu nhân chính là cây rơm cứu mạng cuối cùng của cô.

Nguyên bản cô còn cho rằng sẽ bị làm khó dễ, nhưng không nghĩ tới Thẩm phu nhân vừa nghe tới cô mang thai thì vẻ mặt lập tức liền ôn hòa hơn, bà mang cô lên tầng cao nhất, tầng cao nhất là văn phòng của ông già họ Thẩm, rất lớn, hơn nữa lại yên tĩnh.

Kiều đại minh tinh đã tham dự không ít trường hợp quan trọng nhưng vừa đi vào chỗ này cô liền trở nên luống cuống, cô chỉ có thấy qua ông già họ Thẩm trên tin tức với trên yến hội mà thôi, nhìn thấy ông ta ở khoảng cách gần như vậy còn là lần đầu tiên. Người ta có thể ngồi trên vị trí này thì khẳng định là bản lĩnh không nhỏ, cô có thể lừa gạt được ông ta sao?

Cho dù như thế nào, đã đi tới bước này thì cô cũng không cồn có đường lui. Kiều Yên Nhiên nói ra chuyện mình mang thai, sau đó cũng không dám thở lớn mà ngồi chờ thẩm phán.

Ông Thẩm có sửng sốt một chút, nhưng sau đó trong nháy mắt mặt mày liền ôn hòa, còn gọi cô là “Nhiên Nhiên”. Rồi hỏi cô có muốn về nhà ở hay không.

Như vậy chuyện gả vào nhà giàu cũng không phải là không thể đi? Trên đường được rước tới nhà họ Thẩm, Kiều Yên Nhiên hốt hoảng mà nghĩ như vậy.

Thật nhanh, giấc mộng nhà giàu của cô liền vỡ nát.

Thẩm Minh có chuyện phiền lòng nên cũng không có sắc mặt tốt với cô, ông Thẩm cùng Thẩm phu nhân cũng đều chỉ dặn dò cô dưỡng thai cho thật tốt, ai cũng im bặt không nhắc tới chuyện nhanh chóng tổ chức hôn lễ trước khi sinh con. Cô đã mịt mờ nhắc tới chuyện kết hôn mấy lần nhưng đều bị uyển chuyển né tránh.

Họa vô đơn chí là, Thẩm Ám----- Người làm tên ngốc mười mấy năm vậy mà sẽ khá lên, còn mang theo Vân Yên quay trở lại!

Lúc này, cô liền hiểu được Thẩm Minh đang bực bội cái gì.

------

Cuối cùng thì Thẩm Minh với Thẩm phu nhân cũng không đi ra, ngồi trên bàn cơm cũng chỉ có ông Thẩm với Kiều Yên Nhiên, người đang cứng ngắc như đá.

Ông Thẩm nổi trận lôi đình: “Dì Ngô, đi gọi bọn họ đi ra ngoài này cho tôi!” Bả vai dì Ngô run lên, lại chạy chậm đi qua gõ cửa lần nữa.

Sau đó ông nhìn Thẩm Ám, trầm giọng nói: “Hai đứa cũng ngồi xuống đi.”

Nhưng Thẩm Ám đứng tại chỗ không nhúc nhích, lông mày không kiên nhẫn mà cau lại. Ông Thẩm thấy thế liền đen mặt: “Làm sao? Tôi nuôi anh lớn như vậy mà bảo anh ngồi xuống ăn bữa cơm cũng không được?”

Nhưng cái gì Thẩm Ám cũng không nói, chỉ nắm tay Vân Yên xoay người bỏ đi.

Ông Thẩm đập bàn hô: “Đứng lại”

Thẩm Ám giống như không nghe thấy, bước chân không ngừng, Vân Yên nhìn anh một cái, bị động mà đi về phía trước.

Tới cửa,

“Cha cho con” Ông Thẩm kêu: “Dì Ngô, đi lên phòng làm việc của tôi lấy sổ kết hôn cho bọn nó đi.”

Dì Ngô giống như được giải phóng khỏi việc đứng gõ cửa, dì ta chạy bước nhỏ đi vào phòng làm việc.

Hai quyển sổ kết hôn được đưa tới, Vân Yên muốn cầm lấy nhưng tay Thẩm Ám đưa ra trước, sau đó cầm lấy cả hai tờ đi luôn, động tác nhanh giống như là sợ cô giật của anh. Vân Yên buồn bực liếc mắt nhìn anh một cái, nhưng ngại đang có người ngoài ở đây nên không lên tiếng.

“Con xây dựng sự nghiệp ở bên ngoài cha không ngăn con” Ông Thẩm nói: “Nhưng con cũng đừng quên bản thân mình họ Thẩm, cha sinh ra con cũng không phải để con đi tranh đấu với em trai mình”

“Đi đi” Ông xua xua tay: “Có thời gian thì về nhà ăn cơm”

Bên ngoài nổi gió lớn, cách cửa cũng có thể nghe thấy tiếng gió thổi vù vù.

Thẩm Ám đưa tay đội mũ lên cho Vân Yên rồi lại thay cô sửa lại khăn quàng cổ, sau đó mới nắm tay cô đi ra ngoài, cửa vừa mở ra thì gió đã thổi ùa vào.

Kiều Yên Nhiên nhìn bọn họ càng đi càng xa vào trong bóng đêm, thân thể hai người kề sát lấy nhau, một giây trước khi lên xe mới hơi tách ra. Trong nháy mắt cô như quên đi mọi chuyện, trong lòng bỗng nổi lên một sự hâm mộ kỳ lạ.

------

Ở trên xe, Vân Yên cài xong dây an toàn rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Ám, vừa nãy anh để sổ kết hôn ở trong túi áo bành tô.

Cô nghiêng qua người đi lục túi áo của anh, anh lại rũ mắt liếc cô một cái, không quan tâm, sau đó lại nghĩ tới cô có thể là đang tìm sổ kết hôn liền không cho cô lục nữa.

Bàn tay của Thẩm Ám chụp ở trên đỉnh đầu cô, đẩy đầu cô trở về: “Ngồi yên, đừng có lộn xộn”

Vân Yên bị đẩy ra nhưng vẫn không buông tay, còn muốn tìm nữa. Thẩm Ám liền đưa tay lấy ra hai quyển sổ kết hôn quơ quơ trước mặt cô, cô đưa tay muốn chụp thì anh lại để nó ở chỗ cô không thấy được.

Ngay từ đầy Vân Yên chỉ là tò mò mà thôi, nhưng hiện tại Thẩm Ám càng không cho cô xem thì cô lại càng muốn xem. Định chờ một lát xe dừng lại, cô sẽ lập tức đứng dậy cướp nó.

Hơn mười phút sau thì hai người về đến nhà.

Vân Yên nhanh chóng cởi bỏ dây an toàn, Thẩm Ám vừa dừng xe là cô lập tức nhào tới. Sau đó lại bị Thẩm Ám chặn ngang kẹp ở dưới nách.

“Em muốn làm gì đây? Hử”

Một tay Thẩm Ám cởi bỏ dây an toàn, sau đó lại cầm hai quyển vở nhét lại vào trong túi áo bánh tô trước mặt cô.

“Này!” Vân Yên trốn tránh, hất tay của anh ra, sau đó trừng mắt ngồi quỳ ở bên cạnh anh: “Vì sao không cho em xem!?”

Thẩm Ám nhíu mày: “Em muốn xem cái gì?”

“Xem……” Vân Yên nói âm ừ một trận, Thẩm Ám liền thừa dịp lúc này mở cửa xuống xe trước.

Cô vội vã đuổi theo sau.

Đã tám giờ, hai người Vân Yên và Thẩm Ám đều không có nhiều hoạt động giải trí gì, bình thường đến tám giờ là đã bắt đầu rửa mặt lên giường nằm. Vào lúc này, Vân Yên có thể là đọc sách một chút hoặc là xem kịch bản, có khi là xem phim gì đó nhưng là không bao giờ được như ý muốn, Thẩm Ám vừa leo lên giường liền muốn chọc cô. Lúc nào cô cũng phải phân tâm đi đối phó với anh.

Nhưng mà hôm nay, Thẩm Ám còn đang ôm hai quyển sổ kết hôn bảo bối kia ở ngoài không biết làm cái gì nữa. Cô giành thế nào anh cũng không cho cô chạm vào, cô cũng đã không để ý tới anh mà anh vẫn không chịu thua.

Vân Yên có loại cảm giác thật vi diệu, chính là cảm giác mình bị thất sủng, tóm lại là rất khó chịu trong lòng, ngay cả phim cũng không muốn xem.

Cô đứng ở cửa ngó ra bên ngoài, Thẩm Ám đưa lưng về phía cô, cúi đầu không biết là đang lục lọi cái gì, cô ló người ra xem nhưng vẫn không nhìn thấy.

Cần thiết sao, còn bí ẩn như vậy.

Vân Yên bĩu môi, lại nhịn không được lòng tò mò của mình, muốn nhìn xem rốt cuộc là anh đang làm chuyện gì với quyển sổ kết hôn đó. Cô lặng lẽ xốc chăn lên, nhẹ nhàng bước qua.

Lúc sắp đến sau lưng Thẩm Ám thì anh đã quay đầu vẫy tay với cô: “Lại đây”

Chịu để cho cô xem rồi?

Vân Yên sửng sốt, hai ba bước đi qua liền bị Thẩm Ám lập tức ôm vào trong lòng. Cô ngồi trên đùi anh, ôm lấy cổ anh để ổn định người. Còn không biết sao lại thế thì đã nghe thấy tiếng máy ảnh tách một tiếng.

Bị chụp rồi.

Vân Yên lo lắng anh chụp mình xấu nhưng vừa thăm dò nhìn qua thì thấy, màn hình điện thoại của Thẩm Ám đang ở giao diện của Weibo, anh cũng vừa mới bấm nút gửi đi.

Ảnh chụp chung của hai người bọn họ cùng quyển sổ kết hôn đều được đăng lên, kèm theo một dòng chữ là “Kết hôn được nửa năm”. Cũng không biết là anh đăng ký tài Weibo từ khi nào, đằng sau tên còn có một chữ V.

"Anh……anh làm như vậy thật sự không bị gì sao?” Vân Yên hỏi xong mới nhớ tới ngay cả mọi người nhà họ Thẩm cũng đã nhìn thấy anh, bên ngoài cho dù biết anh đã tốt lên thì cũng có thể làm gì đâu.

Thẩm Ám không trả lời, đăng xong Weibo liền ném điện thoại qua một bên. Còn nhớ rõ phải cất sổ kết hôn bảo bối đi trước, sau đó mới lại cúi đầu thơm cô.

Vân Yên bị anh làm cho có chút ngẩn ngơ, cũng đã quên mình vừa mới dỗi anh, bị anh hôn cũng không phản kháng.

Thẩm Ám cắn vành tai của cô một chút, sau đó còn thổi vào tai cô, thấp giọng nỉ non: “……Bọn họ đều đã biết em là của anh, thật tốt.”

Bị anh thổi cho tê dại cả nửa người, Vân Yên run rẩy, theo bản năng muốn đẩy anh ra.

Nếu là ở trước kia, Vân Yên vừa mới hơi biểu hiện không đồng ý một chút thôi là Thẩm Ám cũng sẽ không tiếp tục. Nhưng là hôm nay lấy được sổ kết hôn xong làm cho anh đối với cuộc hôn nhân của bọn họ có cảm giác chân thật, Thẩm Ám nhất thời kích động nên cũng có chút không kiềm chế được.

Anh nắm lấy tay cô nhét vào bên dưới quần áo bản thân, Vân Yên đụng tới cơ bụng rắn chắc của anh. Cô dùng đầu ngón tay đâm một chút liền nghe thấy Thẩm Ám cúi đầu hừ một tiếng, Vân Yên cảm thấy chơi thật vui, lại đưa ngón tay đâm lần nữa, lần này lại không nghe được gì.

Cô ngẩng đầu, Thẩm Ám đang lộ ra đôi mắt u ám nhìn cô, không nói lời nào.

Thẩn thể Vân Yên lùi về phía sau nhưng lập tức lại bị anh túm trở về. Cô vừa nhìn đã hiểu ý đồ của anh, Vân Yên có chút hoảng loạn ngẩng đầu, lòng bàn tay mềm nhũn che khuất đi ánh mắt của anh.

“Đừng có nhìn em” Thanh âm của cô cũng mềm nhũn, nhưng Vân Yên còn ra vẻ bình tĩnh, giả vờ như bản thân không sợ anh một chút nào.

Thẩm Ám không nhịn được mà cười một tiếng.

Vân Yên lập tức xù lông, trong lòng cảm thấy có thể là anh đang cười nhạo bản thân nên hung dữ ra lệnh: “Không cho anh cười!”

Thẩm Ám nhịn lại nụ cười, dung túng nói với cô: “Được, không cười”

Sau đó nắm lấy cổ tay cô kéo xuống, hôn lên mấy đầu ngón tay của cô. Vân Yên giống như bị phỏng, mấy ngón tay trong nháy mắt liền cuộn tròn lại, không muốn cho anh hôn.

Thẩm Ám cũng tuyệt đối không để ý, không cho hôn ngón tay thì anh liền nhắm chỗ khác. Vân Yên chú ý tới ánh mắt của anh, lúng túng muốn chết rụt lại người, muốn chui ra khỏi vòng ôm của Thẩm Ám.

Anh làm sao có thể cho cô cơ hội trốn, Thẩm Ám cúi người cắn lấy môi của cô.

Tay Vân Yên chống ở trước ngực anh, cũng dần dần không đẩy anh nữa. Mặt cô đỏ hồng, bị động thừa nhận nụ hôn này. Thẩm Ám cũng là lần đầu tiên làm chuyện thân mật như vậy với người khác nên động tác có chút trúc trắc, cắn cô có chút đau, cô hừ một tiếng cau lại mày.

Anh nghe thấy tiếng hừ không thoải mái của cô, lúc này mới lùi lại. Đầu để trên bờ vai cô nhẹ nhàng thở phì phò, tay lại không thành thật mà vói vào bên dưới quần áo của cô. Thẩm Ám đụng tới một nút thắt nho nhỏ, không biết làm sao để mở ra nên có chút gấp gáp.

“Không được” Đôi mắt của Vân Yên ướt sũng, lúc chống lại ánh mắt của anh liền không biết làm sao lại mềm nhũn xuống. Cô giữ lấy tay anh qua lớp quần áo, nhỏ giọng nói: “Em, cái đó của em tới rồi”

Thẩm Ám lại đi tắm một lần.

Trong đầu Vân Yên loạn cào cào, cô tựa vào đầu giường đọc sách, hai mắt nhìn theo từng chữ từng chữ đọc nhưng lại không biết bản thân đang đọc cái gì.

Tiếng nước trong phòng tắm đã lâu vẫn không ngừng, trước kia Thẩm Ám tắm rửa đều cực kỳ nhanh, giống như trong nháy mắt là đã đi ra ngoài. Bây giờ lại thật sự trong thả, đã 20 phút vẫn còn chưa ra.

Vân Yên lật trang sách, không yên lòng nghĩ ngợi.

Lúc này, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại. Đại khái qua hai ba phút nữa, cửa phòng tắm cạch một tiếng mở ra. Thẩm Ám mang theo một thân ẩm nước đi ra ngoài.

Vân Yên không khống chế được mà ngẩng đầu liếc mắt sơ một cái, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu thấp xuống.

Thẩm Ám dẫm dép lê biếng nhác đi qua, mùi thơm nhàn nhạt của sữa tắm bay vào trong mũi Vân Yên. Cô không nhìn anh, yên lành đọc xong tờ này lại lật sang trang khác.

Đột nhiên sách bị rút đi, Vân Yên ngẩng đầu nhìn.

“Đừng xem sách nữa” Thẩm Ám lộ ra một mặt u oán: “Xem anh này”

Vân Yên: “……”

Đến cuối cùng thì hai người cũng không có làm cái gì, Thẩm Ám leo lên giường xong cũng chỉ ôm cô thôi. Ánh mắt nhìn đỉnh đầu của cô, giống như là đang dư vị cái gì.

Vân Yên đoán chắc anh cũng sẽ không làm gì cô cho nên ngón tay cứ đâm đâm ngực anh chơi, sau đó dần dần có chút mệt rã, vô ý thức mà cách lớp quần áo nhẹ nhàng vẽ vòng tròn ở trên người anh.

“Vì sao không cho em xem sổ kết hôn?” cô vẽ một hồi lại nghĩ tới chuyện sổ kết hôn, dừng ngón tay, suy đoán: “Có phải là anh sợ em lấy được sổ kết hôn rồi sẽ túm anh đi ly hôn không?”

Thẩm Ám cứng đờ.

Hiển nhiên, thật sự là bị cô đoán trúng rồi.