May Mắn Của Anh Hạnh Phúc Của Em

Chương 39





“Chuyện quá khứ trôi qua lâu như vậy nhưng vẫn có ảnh hưởng đến ngài rất nhiều.

Trạch tổng, với tư cách là bác sĩ tâm lý, tôi khuyên ngài nên tích cực phối hợp chữa trị.”
Bác sĩ của Trạch Đường Xuyên thu dọn dụng cụ hồ sơ vào trong cặp, đồng thời khuyên bảo hắn nhưng được đáp lại chỉ có sự lạnh nhạt không hơn không kém.
Trạch Đường Xuyên dụng ý rất rõ.

Không chữa trị là không chữa trị.

Cuộc nói chuyện liền đi vào bế tắc.

Bác sĩ chỉ đành thở dài.

Đã bao năm qua ông cố gắng khai thông tâm lý cho người trước mặt nhưng không có chút hiệu quả.

Trạch Đường Xuyên vẫn tự nhốt bản thân vào nhà tù duy nhất của bản thân mình không thoát ra được.
Trước khi bác sĩ đi về, Trạch Đường Xuyên cuối cùng cũng mở miệng.
“Đừng nói cho cậu ấy biết.”
“Tôi hiểu rồi.”
Cậu ấy là ai, không cần đề cập đến bác sĩ cũng biết.

Ông có chút vui vẻ khi thấy Trạch Đường Xuyên bắt đầu có dấu hiệu quan tâm đến người bên cạnh mình.

Đúng vậy, người có ý chí sống còn thì mọi chuyện mới dễ dàng hơn hết.
Tiếng đóng cửa vang lên.

Căn phòng một lần nữa chìm vào bóng tối.

Trạch Đường Xuyên thả lỏng bản thân trên chiếc ghế.

Những kí ức quá khứ và hiện thực đan xen lẫn nhau.

Trạch Đường Xuyên nhắm nghiền đôi mắt.


Hai bên thái dương đau nhức vô cùng nhưng hắn không quan tâm lắm.
Bây giờ hắn chỉ muốn cho bản thân một câu trả lời rõ ràng nhưng chính hắn cũng mơ hồ không rõ.

Tờ hợp đồng hôn nhân nằm trên bàn cô đơn, rõ ràng có vài vết nhăn do chủ nhân nhiều lần cầm nắm.
“Trạch Đường Xuyên, rốt cuộc mày muốn gì đây?”
Vì ảnh hưởng của vụ tai nạn ô tô ngày đó, Trạch Đường Xuyên dường như có một sự e dè nhất định với xe ô tô.

Thậm chí chỉ cần nhìn cửa xe mở thôi mà cơ thể hắn đã căng thẳng không kiểm soát được.

Cho nên Trạch Đường Xuyên suốt ngày chỉ ru rú trong nhà, gần như không bước chân ra ngoài.
Cho đến một ngày, anh vừa dùng bữa sáng xong đã thấy Hạ Chi Nhạ hí hửng rục rịch rủ mình xuống phía dưới sảnh chung cư.
“Có chuyện gì thế em?”
“Anh cứ đi theo tôi.

Chắc chắn sẽ bất ngờ.”
Hạ Chi Nhạ khoé miệng đã cong cực độ.

Dường như không cách nào che giấu được niềm vui sướng của bản thân cả khiến Trạch Đường Xuyên cũng phải tò mò rốt cuộc cậu giấu anh chuyện gì.
“Tèn… ten… ten….”
Hạ Chi Nhạ hào hứng tới nỗi tự phổ nhạc cho tâm trạng lúc này của mình luôn.

Cậu đứng dưới sảnh chung cư, bên cạnh là một chiếc xe máy điện nho nhỏ màu đỏ.
“Tôi mới mua được đấy.

Đường Xuyên, anh có muốn đi thử với tôi không?”
Hai mắt Trạch Đường Xuyên như muốn vỡ oà cảm xúc.

Hèn chi hơn mấy tháng nay cậu bận bịu đến không thấy mặt mũi đâu.

Công việc lúc nào cũng bù đầu bù cổ, người còn sụt đi mấy cân.

Hoá ra tất cả là vì chiếc xe này đây.
Trạch Đường Xuyên biết bản thân mình không nên ảo tưởng rằng cậu mua chiếc xe ấy vì mình.


Nhưng thời gian trùng hợp với nhau khiến ạn không nhịn được cho phép bản thân có sự ảo tưởng một cách hèn mọn.
Hạ Chi Nhạ lúc này đã lưu loát leo lên xe, vỗ vỗ vị trí sau lưng của mình nói với Trạch Đường Xuyên.
“Anh ngồi lên đi.

Tôi chở anh một đoạn.

Chúng ta đến siêu thị gần nhà mua ít đồ tối nay dùng cơm.”
Trạch Đường Xuyên không thể nào chống đỡ nổi thứ cám dỗ hấp dẫn này.

Anh nhìn nụ cười tràn đầy lạc quan tươi tắn của cậu, cuối cùng không nhịn được leo lên xe ngồi.
Xe điện lao đi một cách êm ru vun vút trên đường.

Bởi vì không phải giờ cao điểm nên đường rất thông thoáng, không bị kẹt xe, Hạ Chi Nhạ tay lái vững vàng đèo ông chồng hợp đồng của mình đến siêu thị.

Trạch Đường Xuyên tay bám lấy eo của cậu.

Thật ra anh muốn choàng tay ôm cậu cơ, chỉ sợ cậu giật mình mà thôi.
“Từ từ nào Trạch Đường Xuyên, đừng làm cậu ấy sợ.”
Hạ Chi Nhạ dường như vui lắm, miệng lảm nhảm hát líu lo nãy giờ.

Cậu tính mua chiếc xe điện để đi làm hằng ngày.

Chẳng qua điều này thực hiện sớm hơn kế hoạch một chút thôi.

Trạch Đường Xuyên vì cậu trong sáng ngoài tối làm nhiều chuyện như vậy, Hạ Chi Nhạ cũng muốn bản thân mình có thể làm chút gì đó cho anh.
Lúc ba người Vi Tiếu Anh tay xách theo đồ tới chung cư thăm bạn mình thì thấy một cảnh tượng kì lạ không tưởng được.

Thằng bạn mặt lạnh của mình mặt mày nghiêm túc đang ngồi sau lưng xe điện, Hạ Chi Nhạ thì ngồi phía trước lái xe.

Trên xe máng rất nhiều túi của siêu thị.

Nhìn qua thế nào cũng giống ông chồng đèo bà vợ về nhà mỗi lần tan làm, tiện thể ghé siêu thị mua thêm đồ vậy.

Khoé miệng Dịch Phàm run rẩy không thể tin vào mắt mình.
“Đó là Trạch Đường Xuyên sao?”
Mạc Tinh Nhi vỗ vỗ vai anh ta.
“Lát nữa cậu có thể đến đó hỏi thử.

Nhưng tớ không chắc là cậu không bị ăn đập đâu.”
Két……
“Mọi người đến chơi sao?”
Hạ Chi Nhạ bóp thắng xe cái két, hớn ha hớn hở nhìn bạn của Trạch Đường Xuyên qua thăm anh.

So với chính chủ thì cậu trông có vẻ hiếu khách hơn nhiều.
“Chiếc xe oách đấy.”
Vi Tiếu Anh đối với hai người giơ ngón tay cái.

Thật ra hắn thấy buồn cười nhiều hơn.

Trạch Đường Xuyên trông cao to vậy mà ngồi phía sau Hạ Chi Nhạ lùn lùn bé bé tạo nên một hình ảnh rất chi là đáng yêu.
“Nhạ Nhạ, lát nữa đèo chị đi một đoạn đi.”
“Không được.”
Hạ Chi Nhạ còn chưa kịp mở miệng thì Trạch Đường Xuyên đã thay cậu từ chối Mạc Tinh Nhi.

Vẻ mặt anh sa sầm lại, cho cô một ánh mắt không thiện lành gì khiến cô buồn cười không thôi.

Tên này từ khi nào thành kẻ giữ của khư khư như vậy.
“Muốn thì tự mua mà dùng.

Nhạ Nhạ, đừng để ý đến bọn họ.”
Nói rồi anh chỉ huy cậu lái xe xuống hầm, để lại chi ba người bạn thân của mình một làn bụi đường cùng với mấy dấu chấm hỏi đầy đầu.
“Tên này càng ngày càng keo kiệt với bạn bè.”
“Có vợ quên bạn.”
“Haiz, chỉ có mấy con chó FA như chúng ta là khổ thôi.”
Mạc Tinh Nhi và Dịch Phàm quay lại nhìn Vi Tiếu Anh than thở bằng đôi mắt khinh bỉ.

Với cái sớ người tình dài như bill thanh toán của hắn kia mà dám phát ngôn như thế.

Đáng khinh bỉ.
Trong lúc Hạ Chi Nhạ lúi húi trong phòng hoàn thành bản vẽ thì bốn người Trạch Đường Xuyên trong phòng với một không khí im lămgj căng thẳng tột độ.

Truyện Việt Nam

Cuối cùng vẫn là Vi Tiếu Anh lên tiếng trước.
“Thật sự không tra ra gì à? Đường Xuyên, cậu không nghi ngờ ai có thể là người đứng sau những vụ này hay sao?”
Trạch Đường Xuyên thật ra trong lòng cũng có nhiều suy đoán.

Nhưng suy đoán chỉ là suy đoán.

Đối tượng quá rộng khiến hắn không cách nào thu hẹp được.
“Rõ ràng tên đó tài lực không thua kém bốn nhà chúng ta.

Vậy thì chỉ có thể là….”
“Ừm.

Chỉ có thể là người trong tộc Trạch thị muốn hại tớ để tranh giành gia sản mà thôi.”
Nhưng Mạc Tinh Nhi lại thấy thắc mắc.

Chuyện Trạch Đường Xuyên thừa kế Trạch gia gần như là chuyện ván đã đóng thuyền.

Mấy năm nay không hề bị gì, tại sao bây giờ lại có vài kẻ rục rịch.
“Chắc chắn bọn họ thấy Trạch Đường Xuyên cưới một người vợ nam, không có khả năng có người nối dõi nên mới bắt đầu không yên phận.”
Trạch Đường Xuyên cảm thấy buồn cười không thôi.

Hắn ta mà phải dùng đến con cái nối dõi để thừa kế hay sao.

Bọn chúng quá coi thường Trạch Đường Xuyên hắn cũng như coi thường lão gia tử rồi.

Người thừa kế phải nói chuyện bằng năng lực, nếu chỉ tính con cái nối dòng thì Trạch thị đã sụp đổ từ lâu rồi.
“Đám người thiển cận.”
“Điều tra ra đi, tớ sẽ lột da hết cả đám.”
Vi Tiếu Anh nói bằng giọng điệu bực bội.

Dù sao thì hắn ta sống tốt đẹp mấy chục năm qua chưa từng có kẻ nào chơi đùa trên đầu hắn rồi.
Cốc…cốc…
Khi không khí trong phòng căng thẳng thì đã vọng vào tiếng Hạ Chi Nhạ trong loa.
“Mọi người nghỉ tay ra ăn cơm nhé.”
Trạch Đường Xuyên không thèm nói thêm gì, xách gậy đi ra ngoài, mặc kệ ba đứa bạn của mình.

Hạ Chi Nhạ vừa thấy anh ra liền cẩn thận đỡ anh xuống dưới.
Này hai người có coi ba chúng tôi là khách không đó hả..