Mạc Phụ Hàn Hạ

Quyển 3 - Chương 60




Phiên ngoại 2: Cầu hôn

Không có hoa tươi, không có quỳ gối, càng không có trường hợp ném tiền long trọng.

Là một buổi sáng yên tĩnh, sau khi Mộc Hàn Hạ tỉnh lại, bị Lâm Mạc Thần kéo vào trong lòng. Sau đó anh lấy ra một chiếc hộp màu đỏ từ bên cạnh đưa cho cô.

Mộc Hàn Hạ nhận lấy mở ra, kiểu dáng đơn giản mộc mạc, nhưng viên kim cương không hề nhỏ, trong sáng mà lấp lánh.

“Đeo đi.” Anh hôn cô một cái nói.

“Anh nghĩ như vậy sẽ khiến cho em đeo nhẫn sao?” Cô cười nói, “Không có hoa tươi, cũng không quỳ gối, thành ý ở đâu chứ?”

“Thành ý đều ở trong này. “Anh kéo tay cô, đặt lên ngực trái mình, “Muốn anh quỳ xuống không?” Anh giả vờ đứng lên, Mộc Hàn Hạ vội kéo anh, vẻ mặt hơi ngại ngùng: “Không cần.”

Đã bao lâu không thấy cô như vậy, vẻ mặt mất tự nhiên giống như năm đó? Trong lòng Lâm Mạc Thần rung động, dù không quỳ xuống, nhưng cũng vô cùng dịu dàng kéo tay cô qua, đeo nhẫn cho cô, khẽ nói: “Cám ơn em, nữ thần của anh.”

Cách gọi này lại khiến mặt Mộc Hàn Hạ nóng lên. Bởi vì mấy ngày nay, chỉ khi hai người triền miên cùng lên đỉnh, anh mới khẽ lặp đi lặp lại một số câu nói bên tai cô, ví dụ như “Bảo bối”, ví dụ như “Em là nữ thần của anh“...

Một lát sau cô nâng tay lên, nhìn nhẫn dưới ánh mặt trời nói: “Rất được, nhưng thực ra anh không cần mua viên kim cương lớn như vậy, đơn giản một chút, em cũng thích.”

Anh im lặng một lát, cười nói: “Anh biết.”

Từ rất sớm trước kia anh đã biết.

“Nhưng hiện tại suy nghĩ khác với trước kia.” Anh nói, “Phải có thứ tốt mới theo đuổi được em.”

Cho dù là nhẫn hay là các thứ khác đều giống nhau. Biết em luôn không muốn nhiều, nhưng không thể vì vậy mà anh đưa cho em ít đi. Anh nghĩ phải càng quý trọng hơn.

Lời nói của anh khiến cho Mộc Hàn Hạ để tâm hỏi: “....Trước kia?”

Anh cúi đầu, khẽ nói bên tai cô. Mộc Hàn Hạ nghe xong cảm thấy đau lòng, nhưng không phải đau lòng vì chiếc nhẫn bị vứt bỏ ngày hôm đó, mà là vì anh phải ném nhẫn đi.

“Vậy anh cảm thấy...đến đó còn có thể tìm lại được không?” Cô hỏi.

“Không tìm nữa.” Anh nói, “Chúng ta cũng không đến đó.”

Mộc Hàn Hạ ngẩng đầu, nhẹ nhàng, dịu dàng hôn anh.