Ký Ức Bị Hoán Đổi

Chương 12: 12: Đêm Trước Ngày Công Tác 2




Chu Ngữ Anh nằm dưới thân hắn, như một tác phẩm nghê thuật tinh xảo. Đường Thành Huân cúi người xuống hôn, chóp mũi hai người chạm vào nhau. Mí mắt Đường Thành Huân giật giật nhìn cô, quả nhiên người này hắn vĩnh viễn không bỏ xuống được.

Đôi mắt Chu Ngữ Anh mềm như nước mùa xuân, ngọt ngào nhìn thẳng về phía hắn. Trái tim hắn đập nhanh hơn. Hắn nghe cô gọi,

“Chồng ơi!”

Đường Thành Huân thấy hai hàng nước mắt sinh lí của cô rơi xuống, đầu lưỡi liếm láp chúng, giọng nói khàn khàn mà thâm tình:

“Anh đây”.

Hắn lại tiếp tục làm một lúc.

Sau khi cao trào một hồi, hắn bước xuống giường, kéo người kia lên. Hai chân Chu Ngữ Anh kẹp chặt lấy hông hắn, hai tay thì vòng lấy cổ. Hắn kéo cô đến bên cửa sổ, đè cô lên cửa sổ làm.

Cửa sổ làm bằng kính nên có thể nhìn ra cảnh sắc bên ngoài và bên ngoài cũng có thể nhìn vào. Chu Ngữ Anh nắm lấy tay Đường Thành Huân:

“Đừng làm ở đây, người ta thấy mất”.

Đường Thành Huân bình tĩnh trả lời:

“Không sao, vườn rất rộng, không ai thấy cả”.

Khu vườn biệt thự đương nhiên rộng lớn, người bên ngoài nhìn không vào được nhưng người bên trong có thể sẽ thấy, chẳng hạn như bảo vệ.

Chu Ngữ Anh còn chưa kịp nói thì Đường Thành Huân đã thả cô xuống, áp cô lên cửa kính, đi vào từ phía sau.

Hai bầu ngực của Chu Ngữ Anh bị ép lên cửa kính tạo ra hai vòng tròn lớn. Người từ phía sau lại không ngừng đâm chọc nên vòng tròn đó cũng theo nhịp điệu và lực đạo mà phóng to thu nhỏ.

Đường Thành Huân vốn dĩ định đặt Chu Ngữ Anh bên cửa sổ rồi di chuyển thật chậm để cô phải cầu xin hắn. Nhưng không rõ hoàn cảnh quá kích thích hay thân hình bên dưới quá mê người nên cây thịt bên dưới vốn dĩ chỉ đi vào một nửa lại vào hết cả cây.  Hắn còn dùng sức đề lên người cô, cắn một miệng lên cổ cô, dưới thân càng dùng sức.

Bị tập kích bất ngờ, Chu Ngữ Anh không chịu nổi mà rên rỉ lên:

“A! Mạnh quá!” Nước mắt Chu Ngữ Anh lại tràn ra, cô cố ý cắn một miếng lên tay hắn. Đường Thành Huân không giận mà còn cảm giác tê tê như bị câu dẫn, thật kích thích.



Không đợi Chu Ngữ Anh nói gì, Đường Thành Huân lại đè lại thân hình mảnh mai kia, tiếp tục va chạm không ngơi.

Cứ tưởng đã làm một hồi, Đường Thành Huân sẽ nhẹ nhàng hơn, không ngờ tên này lại làm càng hăng.

Chu Ngữ Anh bị hắn đâm cho chảy ròng ròng nước mắt sinh lý, nơi tiếp xúc với hắn phía thân dưới có từng luồng khoái cảm truyền đến cả người, cảm giác tê dại sung sướng lan đến tứ chi, rồi lan cả thân mình đều chìm trong khoái cảm.

Sau khi chân mày Chu Ngữ Anh dần dãn ra, hắn lại càng ra sức. Cứ thế lặp đi lặp lại, tiếng ngâm nga rên rỉ của Chu Ngữ Anh cũng đều bị hắn đâm cho ngắt quãng.

Đường Thành Huân cũng vô cùng thoải mái, hắn thì thầm bên tai Chu Ngữ Anh: “Rồi sẽ có ngày anh chết trên người em”. Đường Thành Huân hận không thể làm chết người này.

Lại qua một đoạn thời gian, tiết tấu dần ổn định lại đột nhiên thay đổi, động tác ngày càng lúc càng càn rỡ, tựa như mưa rền gió lốc. Tiếng ngâm nga của Chu Ngữ Anh như bị Đường Thành Huân khống chế, cứ liên tục ngắt quãng.

Thời gian không biết bao lâu, hai người đều đạt lên cao trào. Đường Thành Huân không động dưới thân, bàn tay lại vuốt ve tóc Chu Ngữ Anh cách nhẹ nhàng, chỉ có tiếng hít thở dồn dập không ngừng.

Chu Ngữ Anh như con cá mặn áp người lên cửa sổ kính, dư vị còn đọng lại trong thân thể.

Mà Đường Thành Huân phía sau lại hôn hôn trán cô, đôi mắt càng thêm ôn nhu.

Hắn đưa tay ra phía trước bóp lấy ngực Chu Ngữ Anh, vật vừa mềm vì đạt cao trào lại cứng lên. Bởi vì Đường Thành Huân cũng không có rút nó ra nên Chu Ngữ Anh cảm nhận rõ ràng được điều đó.

Sắc mắt còn ửng hồng của Chu Ngữ Anh có chút cứng đờ.

Nhìn khuôn mặt còn chưa rút đi sắc xuân của cô, Đường Thành Huân lập tức xoay người cô lại, đè ngay lên cửa kính, đôi tay nâng mông cô lên, trực tiếp làm ngay. Hai tay Chu Ngữ Anh vòng lấy cổ Đường Thành Huân, hai chân trắng nõn kẹp eo người này, treo lơ lửng như con tôm càng cong, tiếng nức nở cũng theo khoé môi mà tràn ra.

Tư thế thẳng đứng như này quả nhiên so với cong người đi vào từ phía sau có hiệu quả hơn nhiều. Thân thể Chu Ngữ Anh bị thâm nhập càng ngày càng sâu.

Mà Chu Ngữ Anh cũng chỉ có thể nức nở cầu xin,

“A, nhẹ chút… a! A Huân, a… a… nhẹ thôi!” Chu Ngữ Anh dường như không chịu nổi những kích thích từ hắn.

Đường Thành Huân cúi đầu, liếm láp bên tai cô:



“Nhẹ có thể làm em sướng hơn không? Cứ như thế đi!”

Đôi lúc, Đường Thành Huân vừa đâm lại vừa dỗ cô:

“Gọi ông xã đi em!”

Chu Ngữ Anh đương nhiên biết thú tính của người này, càng gọi hắn sẽ càng hăng, cố gắng không gọi nhưng bị hắn đâm đến tê dại, cô lại không nhịn được mà thốt ra mấy tiếng “ông xã”.

Mà nghe được mấy câu này, Đường Thành Huân quả nhiên làm càng hăng say.

Đi kèm với tiếng thở dốc không ngừng ấy chính là âm thanh "bạch bạch" phát ra sau mỗi cú đâm của Đường Thành Huân. Đôi khi hắn vừa làm vừa không nhịn được mà vỗ mấy cái "tanh tách" vào mông Chu Ngữ Anh.

Mãi đến nửa đêm, Chu Ngữ Anh kêu đến nỗi rát cả cổ họng, cũng ngất đi hai lần, lại được Đường Thành Huân đánh thức làm tiếp.

Vốn dĩ Đường Thành Huân định sau khi phóng thích ra, thì sẽ cho cô nghỉ ngơi nhưng nhớ đến người này sẽ bỏ đi hai tuần lại cảm thấy giận nên lại đè cô ra làm. Dù sao thì hắn cũng chưa đã. Có khi làm cho cô mệt không còn sức đi luôn cũng được. Càng nghĩ, Đường Thành Huân làm càng nhiệt tình.

Hắn kéo cô lên giường, nắm lấy bàn chân cô, gặm từ dưới lên. Thấy da thịt cô toàn là dấu vết của mình, Đường Thành Huân càng cảm thấy hài lòng.

Đến khi Đường Thành Huân làm đủ, Chu Ngữ Anh lịm đi, cả người như cục bột mềm dưới thân.

Đường Thành Huân ôm cô đi vào nhà tắm, vặn nước nóng lên rồi ôm cô cùng tiến vào bồn tắm, rửa sạch sẽ thân mình cô. Đôi lúc, mấy vết cắn trên người bị nước xối vào có cảm giác đau rát, Chu Ngữ Anh lại “ưm” vài tiếng.

Chu Ngữ Anh đã xỉu nhưng có khi Đường Thành Huân rửa sạch phía dưới cho thì cô lại mê mê màng màng mà mà kẹp chặt chân, giọng nói lí nhí:

“Được rồi, đừng làm nữa”.

Nhìn thân hình của cô, Đường Thành Huân có khi nhịn không nổi mà cứng lên, nhưng hắn lại nhanh chóng cố gắng  ổn định hô hấp, khắc chế chính mình, cùng lắm thì lại sờ mó cả người cô một lượt.

Đường Thành Huân nhanh chóng rửa sạch sẽ rồi đem Chu Ngữ Anh vào, rửa lại ga giường lộn xộn, đặt cô vào chăn bông, tăng nhiệt độ điều hòa lên cao một chút để tránh cô cảm lạnh.

Sau khi đưa người về giường, hắn mới nhanh chóng tắm rửa rồi lên giường ôm lấy người phụ nữ đã mê man say giấc, bàn tay đặt lên mảnh lưng uốn lượn mảnh mai của cô đôi khi còn xoa bóp.

Đôi mắt nhìn về Chu Ngữ Anh của hắn tuy tràn đầy dục vọng nhưng vẫn luôn chan chứa tình yêu.