Huyết Phượng Cung

Chương 9




Lúc Mạn Châu trở về hậu viện Huyết Phượng cung, cung nhân bên trong sớm đã chuẩn bị tốt dục phòng của nàng.

Trong hơi nước mịt mờ, thiếu nữ lẳng lặng nằm trong nước, da thịt nhẵn nhụi, mềm mại, bị hơi nước huân đến phấn hồng như đào mật, khiến người ta nhìn muốn cắn một miếng.

Cần cổ tinh tế, bờ vai trắng nõn, cộng thêm những đường cong uốn lượn mê người, một giọt hơi nước ngưng kết trên cổ nàng sau đó chảy xuống nụ hoa non nớt kiều kiều kia, vòng eo mảnh khảnh, mái tóc đen nổi trong nước làm nền cho Mạn Châu trở nên như hoa sen chớm nở.

Mạn Châu nằm trong nước, không muốn để ý đến xung quanh nhưng từng câu từng chữ lúc trước cứ văng vẳng bên tai nàng, ‘thần thiếp’ ‘chiêu nghi’ ‘vợ nhỏ’…

Đúng vậy, A Lệ hiện tại đâu phải có duy nhất một mình nàng, hắn là vương Tây Lãnh quốc, đứng đầu thiên hạ lẽ nào có thể vì một người gần như không quan hệ như nàng mà làm cái gì, tam cung lục vện bảy mươi hai phi tần đại khái là chỉ cái này đi. Nàng hiểu, đế vương vô tình, củng cố hậu cung cũng đồng nghĩa với củng cố quyền lực. A Lệ mới lên ngôi không lâu, căn cơ chưa vững, … Nhưng cho dù hiểu, trong lòng vẫn không tránh được khó chịu….

Hiện tại, nàng lại không thể chạy đến bên chàng được…

===

Mạn Châu một thân cẩm váy huyết vân nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, trên tay nàng cầm một quyển cổ thư, thờ ơ không để ý đến xung quanh, tay áo rộng thùng thình vì động tác lật sách của nàng mà khẽ rũ xuống, lộ ra cánh tay như tuyết trắng. Nàng lặng lặng đọc sách giống như vạn vật trong thiên hạ đều không quan hệ đến nàng.

Hiện tại nàng đang nghiên cứu chính là lịch sử thế giới này, muốn hiểu hơn chính là thời cuộc Tây Lãnh quốc, tình cảnh của A Lệ, nàng muốn giúp hắn.

Lục Y cùng Hồng Y từ bên ngoài tiến vào trong phòng, nhìn thấy tiểu thư nhà mình đang nhập tâm cũng không dám lên tiếng, hai nàng đặt trà cụ và một chồng cổ thư khác lên tràng kỉ rồi đứng phía sau nàng.

Nhưng trong lòng Lục Y và Hồng Y không che giấu được bất an, trong lòng thấp thỏm không yên. Hồng Y nhớ lại tình cảnh lúc trước bên ngoài Quảng Lạc viên tới giờ vẫn cảm giác giống như mơ, mọi thứ trải qua mơ hồ làm nàng có chút nắm không rõ. Hoàng thượng phái ngươi đến tùy tiểu thư xử lí chính là cấp mặt mũi tiểu thư, cũng là để cảnh cáo đám người hậu cung là tiểu thư trong cung chân chính là Quý phi nương nương cao quý, hoàng thượng hắn rất để mắt nên đừng có chạm vào nàng.

Nhưng tiểu thư một chút hứng trí cũng không có, nàng nghĩ hôm nay tiểu thư nhất định sẽ lập uy môt phen, không nghĩ tới… tiểu thư hạ lệnh xuống xử phạt theo quân pháp là được, tùy Tang Dực kia dụng hình…. Đây là…. Hồng Y tự nhận tâm tư của nàng dùng trong cung cấm này không được tính là người thâm sâu mưu kế nhưng một số đạo lí này nọ nàng vẫn hiểu được. Hành sự lần này của tiểu thư làm nàng không cách nào lí giải.

“Nghĩ cái gì?” Đang còn thất thần, hai người Hồng Y Lục Y đều bị lời nói của Mạn Châu làm cho giật mình, Lục Y nhìn nàng không nói gì, Hồng Y thì bất an mở miệng:

“Tiểu thư, việc ngày hôm nay, như vậy liền xong rồi?”

Mạn Châu nhướng mày nhìn cô nương một thân hồng y mảnh khảnh trước mặt,, nàng thản nhiên nói: “Vậy ngươi còn muốn như thế nào? Đánh người, giết người, lập uy…?”

Chung quy Mạn Châu luôn có một loại cấm kị, đã là người của nàng tuyệt không thể nghi ngờ quyết định của mình. Lục Y có nội liễm hơn một chút, nhưng Hồng Y này có vẻ quá non nớt rồi!

“Nô tì…” Hồng Y hoàn toàn cảm nhận được giọng điệu lạnh lẽo của tiểu thư, có chút không rõ, nhưng cũng không biết nói cái gì mới phải.

“Nô tì không dám.”

===

Lúc này tại Kiền Chính cung, Cung Lệ Hoa một thân long bào màu tím mềm mại, khoác áo choàng lông cáo màu đen sang quý khảm viền vàng, cánh tay đang nâng lên một viên quân cờ màu xanh phỉ thúy, nghe được những lời bẩm báo của Tang Dực thì nhất thời dừng lại động tác…

“Ngươi nói, nàng không hành động gì?” Ngữ khí thập phần nhẹ nhàng thanh thản, hắn đem quân cờ từ từ đặt trên bàn cờ bạch ngọc của mình.

Tang Dực không dám chậm trễ: “Nàng chỉ đến nói mấy câu liền rời đi, nói dựa theo quân pháp trừng trị…”

Đôi mắt âm u như có thể cắn xé lòng người của Cung Lệ Hoa đột nhiên hiện lên ánh sáng yếu ớt: “Bất quá cũng có chút thông minh!” Dứt lời hắn cười như không cười hạ xuống bàn một quân cờ.

Nếu nàng phô trương thanh thế mà giễu võ dương oai không phải quá tầm thường rồi, khác gì đám nữ nhân hậu cung? Nàng cẩn thận tâm cơ như vậy, không phải rất thú vị sao.

===

“Bẩm báo, nguy cấp, năm mươi vạn đại quân Thương quốc đã áp sát chân tường thành Thủy Nguyệt ta.”

“Cái gì?” Trên Kim loạn điện Thủy Nguyệt quốc, các đại thần quỳ đầy đất nhìn nhau, mỗi người đều cố gắng tiêu hóa tin tức vừa nhận được.

Trên Long Ỷ, Thủy Nguyệt đế Hàn Tĩnh Phong không không chế được khiếp sợ, hét lớn: “Ba mươi vạn đại quân do Tống tướng quân dẫn đi đều không ngăn cản được bọn chúng, đã áp xuống dưới chân cổng thành, trời muốn diệt Thủy Nguyệt ta…”

“…..”

Đứng trên cổng thành nhìn thi thể nhuộm máu chất thành núi, tiếng thét thê lương tuyệt vọng của người dân Thủy Nguyệt bị quân Thương đuổi tận giết tuyệt, Hàn Ưu không khống chế được nắm chặt nắm tay, con dân Thủy Nguyệt ta, trời muốn diệt Thủy Nguyệt ta…

Hàn Ưu là thập công chúa Thủy nguyệt quốc, nàng năm nay vừa tròn mười lăm tuổi, hôm nay chính là ngày tổ chức lễ cập kê của nàng. Hàn Ưu mặc một thân cung bào màu đỏ thắm, cổ áo và tay áo thêu hoa văn tú lệ vô song, dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng chói mắt làm cho nàng đứng lên phá lệ ung dung đẹp đẽ, quý giá, so với các thiếu nữ làm lộ ra hoàn toàn khí độ cao quý của công chúa hoàng gia. Nàng đứng trên tường thành đẫm máu mỉm cười trong suốt, nhìn mọi người phía dưới nàng đã hạ quyết định, Thủy Nguyệt quốc không còn nàng tồn tại trên đời này còn có ích gì?

“A Ưu?” Phía sau đột nhiên vang lên âm thanh gọi khẽ, Hàn Ưu quay người lại nhìn, thì ra là A Bệnh: “A Bệnh, nhà của chúng ta bị người ta phá rồi,ngươi đến tiễn ta một đoạn sao? “

Thiếu niên tên A Bệnh kia nhìn thần sắc ưu thương của tiểu cô nương trước mặt không nhịn được đau lòng, hắn tiến lên cẩn thận nắm lấy bàn tay của nàng, “A Ưu, hôm nay là cập kê của muội, ta có quà cho muội nha.”

Hàn Ưu nghe lời hắn nhắm mắt lại, Cảm giác ngón tay thon dài của nam tử mơn man chạm vào tóc mái mình, khẽ vén lên, thêm món đồ trong tay huynh ấy, mái tóc rủ trước trán được vén lên đỉnh đầu. Sau đó, nàng nghe thấy hắn khẽ cười: “ A Ưu của ta cuối cùng cũng trưởng thành rồi!”

Hàn Ưu bàng hoàng, nàng biết đó chắc chắn là một chiếc lược ngà voi, lược ngà voi hắn đã hứa tặng nàng vào lễ cập kê. Nữ tử Thủy Nguyệt quốc trước tuổi cập kê đều che tóc mái, ngày cập kê, dùng lược vén mái lên mới coi là trưởng thành. Giơ tay chạm vào chán mình, lại nhìn nụ cười dịu dàng của thiếu niên trước mắt, Hàn Ưu không khống chế được lệ nóng doanh tròng, cuối cùng chui vào ngực thiếu niên:

“A Bệnh, có một câu từ rất lâu chưa nói với huynh, kì thực A Ưu thích huynh nhiều lắm.”

Hai mắt A Bệnh thâm trầm, hắn đưa tay ôm A Ưu vào ngực, nhẹ nhàng nói với nàng, “Đúng vậy, A Bệnh cũng thực thích A Ưu, nên A Ưu phải sống thật tốt bên cạnh A Bệnh nhé!”

Ngước đôi mắt mơ hồ lên nhìn thiếu niên, Hàn Ưu càng thương tâm: “A Bệnh, Thủy Nguyệt bị diệt, ta ắt hẳn sẽ chết, đúng vậy, ta sẽ chết, không thể liên lụy ngươi, ngươi đi đi, ta là công chúa Thủy Nguyệt quốc, Thủy Nguyệt vong thì mạng ta cũng tận, ngươi đi đi.. Ưm..”

Ôm ngang người thiếu nữ đã ngất xỉu trong lòng, A bệnh quay đầu nhìn tường thành đẫm máu một lần cuối cùng liền mang người rời đi.

….

“Câu chuyện rất hay?” Mạn Châu không nhìn hai người quỳ trước nhuyễn tháp, nàng thản nhiên nhìn cổ thư trong tay nói thản nhiên.