Danh Môn

Chương 313: Chiến lược An Tây (13)




Nhìn chỉ chốc lát, hắn quay đầu cười nói với chúng tướng: “ Các ngươi nói người Đại Thực vì sao không từ bỏ thẳng Già Sư, lại để mấy ngàn người đến rửa răng cho chúng ta. Đây là đạo lý gì?”

Hắn thấy Thành Liệt mong chờ muốn nói, biết hắn tại quân viện đã học binh pháp nên cố tình khoe khoang một ít liền cười nói: “ Thành Tướng quân mời nói!”

Thành Liệt được xưng đệ nhất mãnh tướng quân Tây Lương, nhưng cơ hội tác chiến cũng không nhiều hơn. Hắn một mực đóng ở Hà Hoàng nên rất nhiều chiến dịch hắn cũng không có tham gia. Lần tây chinh này thì hắn đang tu học tại Quân viện. Cho đến mấy ngày hôm trước Bùi Minh Viễn đến An Tây thì hắn mới chỉ huy một vạn quân Khương đi theo sang tây. Thấy Trương Hoán hỏi hắn, Thành Liệt tiến lên khom người thi lễ rồi nói: “ Thuộc hạ cho là người Đại Thực trú quân già yếu tại Già Sư, mục đích đơn giản có hai điều. Thứ nhất là ngăn cản chúng ta một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm khí thế tiến công, thứ hai là muốn dò la xem thực lực chúng ta tới đâu. Cũng không phải là không thành kế gì để làm chúng ta phải sợ”

“ Lại biết đến không thành kế. Không tệ. Có điểm tiến bộ.” Trương Hoán ôn hòa cười cười với hắn, lại nhìn phía Vương Tư Vũ mà hỏi: “ Vương Tướng quân có ý kiến gì không?”

Vương Tư Vũ cũng khom người đáp: “ Thuộc hạ cơ bản tán thành ý kiến của Thành Tướng quân. Dù sao Đại Đường cùng Đại Thực đánh nhau trên mặt đất là chuyện vài thập niên trước. Đại quân chúng ta đã áp sát đến, bọn họ không có lý do gì không muốn biết thực lực chúng ta như thế nào. Nhưng mà thuộc hạ còn có ý nghĩ khác bổ sung ý kiến của Thành Tướng quân.”

“ Ý nghĩ gì?” Trương Hoán trầm thấp hỏi han.

Vương Tư Vũ nhìn chăm chú chỉ chốc lát thành trì, liền nói: “ Thuộc hạ nghĩ, người Đại Thực có thể ở trong thành bố trí phục binh khác, đợi lúc bộ binh chúng ta công thành đột nhiên lao ra giết làm chúng ta trở tay không kịp?”

Trương Hoán gật đầu, cái này cũng có chút đạo lý “ Vậy theo ngươi nhìn thì thành này nên chiếm đoạt như thế nào?”

“ Thuộc hạ đề nghị trước hết đào chiến hào, hoặc là lợi dụng dầu hỏa để chặn kỵ binh kẻ địch tiến công. Lại dùng đá lớn trực tiếp đập hủy tường thành, không cùng bọn họ đánh giáp lá cà.”

Trương Hoán ngẩng đầu nhìn sắc trời, mặt trời sắp ngả về tây, ánh nắng chiều đầy trời. Lúc này hắn mới hạ lệnh: “ Đại quân lui lại hai dặm lập doanh, Công Sự doanh đào ba lớp chiến hào!”

Ra lệnh một tiếng, đại quân chậm rãi lui về phía sau, ở cách thành Già Sư hơn năm dặm thì hạ đại doanh. Màn đêm buông xuống, quân Đường bắt đầu ở bên trong quân doanh lắp ráp đá. Hai ngàn Công Sự binh đào ba lớp chiến hào thật dài ở cách tường thành hơn năm trăm bộ. Một vạn kỵ binh ở cách hơn trăm bộ hộ vệ bọn họ. Mặc dù quân Đường làm với khí thế ngất trời, nhưng bên trong thành vẫn hết sức im lặng, không có bất cứ động tĩnh gì.

Bóng đêm rất yên tĩnh, vầng trăng từ từ nhô lên trên bầu trời. Vẫn còn là vầng trăng tàn, từng đợt từng đợt những chùm sáng bạc chiếu lên đồng cỏ cùng những doanh trướng dày đặc như biển khơi bát ngát màu xám chập chùng. Bên trong đại doanh có một gò đất thấp, trên gò đất mọc lên ba gốc cây liễu đỏ trăm năm. Bao quanh doanh trướng, dòng sông Tỷ Đa Hà khô cạn uốn lượn chảy về hướng nam.

Trương Hoán chắp tay đứng ở trên gò, ánh trăng bạc chiếu lên mặt của hắn. Năm tháng giống như một người hoá trang tài giỏi, không một tiếng động mà điêu khắc thành khí chất cùng mặt mũi Trương Hoán. Những năm này tháng khác hành quân là bộ râu đã trở thành vướng bận dần rơi rụng, khiến khuôn mặt góc cạnh của hắn càng thêm gồ ghề không hề giữ lại. Trong ánh mắt của hắn sự lợi hại đã dần dần thu giấu, chỉ càng biểu hiện nhiều hơn một loại thần thái thành thục mà lại ung dung bình thản. Nhưng chính là loại bình thản ấy lại càng làm cho người ta cảm nhận được một loại uy nghiêm ở bên trong.

Lúc này từ sau Trương Hoán truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, đến phía sau hắn ước một trượng liền bất động, phảng phất như sợ hãi quấy rầy sự trầm tư của hắn.

“ Minh Viễn, là ngươi sao?” Trương Hoán nhàn nhạt hỏi han.

“ Là ta!” Bùi Minh Viễn thấp giọng đáp: “ Thuộc hạ vẫn còn có một việc muốn bẩm báo.”

“ Đến đây! Ngồi xuống nói chuyện.”

Trương Hoán ngồi tại một tảng đá, hắn khoát khoát tay mời Bùi Minh Viễn ngồi ở đối diện hắn rồi khẽ cười nói: “ Nghe nói ngươi sinh ra một người con gái”

Bùi Minh Viễn nghĩ đến con gái của mình, ánh mắt lộ ra vẻ yêu thương, hắn lắc đầu cười nói: “ Con nhóc kia lúc sinh ra mặc dù rất nhỏ gầy, nhưng tiếng khóc cũng rất vang dội. Có thể một hơi khóc suốt một canh giờ, làm cho người ta đau đầu không thôi.”

Trương Hoán ha hả cười một tiếng “ Đây chính là sự đau đầu làm cho người ta ngọt ngào!”

Hắn đột nhiên nghĩ tới con của Thôi Trữ, đến bây giờ chính mình còn chưa từng gặp qua nó! Trong lòng không khỏi âm thầm thở dài, liền cười nói chuyển đề tài: “ Ngươi lại nghĩ tới chuyện gì quên chưa nói cho ta biết ?”

“ Kỳ thật cũng không phải quên. Ta cũng mới nghe Lý Tu Hạ nói. Nghe nói Lý Cầu tại thái miếu mới xây một điện, hãy còn chưa hoàn công. Nhưng có đồn đãi nói là Thái Tử Dự” Nói đến ba chữ Thái Tử Dự, Bùi Minh Viễn cảm giác mãnh liệt được là gọi thẳng thế thì tựa hồ rất không ổn thỏa, nhưng đã không kịp thu nhỏ tiếng lại bèn chậm rãi nói: “ Đỗ Mai cũng đã nói với ta, gần đây thái độ của Lý Cầu biến đổi lớn. Trương Phá Thiên mừng thọ thì hắn vẫn còn tự mình tới cửa chúc mừng. Đây là việc chưa bao giờ có.”

Trương Hoán đương nhiên biết đây là tại sao, hắn cười nhạt, lại không nói thêm gì. Bùi Minh Viễn thấy hắn tựa hồ tuyệt không có quan tâm thì không khỏi có chút sốt ruột nói: “ Tuyên Nhân hoàng đế bị chết không minh bạch, trong tôn thất có nhiều người bất mãn. Đây chính là cơ hội của ngươi, nếu như ngươi không bắt lấy nó thì qua lúc biến đổi, chờ Tân Hoàng đế xâm nhập lòng người cũng là đã chậm.”

Trương Hoán đứng lên vỗ vỗ vai hắn mà nói: “ Ngươi yên tâm! Ta trong lòng tự nhiên đều biết.”

Bùi Minh Viễn cũng thở dài bảo: “ Khứ Bệnh. Xin thứ cho ta nói thẳng, mọi người đi theo ngươi đa số là muốn có tiền đồ, đều hy vọng ngươi có thể đi lên vị trí kia. Đây đã không chỉ có là việc của một mình ngươi, hơn nữa cũng là của cả thế lực tập đoàn ích lợi phía sau duy trì ngươi mong muốn, cũng là tâm nguyện của mấy chục vạn tướng sĩ Tây Lương. Cho đến ngày nay, ngươi đã chiếm cứ nửa giang sơn Đại Đường, nếu như ngươi không thể đi lên vị trí kia thì ta rất lo lắng Đại Đường có một ngày sẽ đi theo hướng phân chia.”

Trương Hoán chắp tay đằng sau ngắm nhìn về phương tây, hắn không biết sao? Không! Hắn so với ai khác đều rõ ràng điểm này. Từ cái ngày hắn biết thân thế của mình trở đi, dã tâm liền nảy sinh trong nội tâm của hắn. Dọc đường gian nan gây dựng sự nghiệp, gập ghềnh đi cho tới hôm nay thì hắn đã không hề thỏa mãn với cướp lấy một cái ngôi vị hoàng đế nữa. Lòng dạ hắn đã càng thêm rộng lớn. Lãnh thổ quốc gia Đại Đường có thể kéo dài đến vô cùng vô tận phương tây hay không, hắn có thể trở thành một Khả Hãn danh xứng với thực hay không, từ góc độ này, đi lên ngôi vị Đại Đường hoàng đế cũng mới chỉ là bước đầu tiên hắn thực hiện hùng tâm tráng chí.

Trương Hoán đột nhiên quay đầu sang Bùi Minh Viễn cười nói: “ Nghe nói ngươi năm đó thì từng đến Da Lộ Tát Lãnh (Giê-su-gia-lem). Vậy chờ đánh xong một trận này thì ngươi có thể đại diện ta đi sứ Ba Cách Đạt hay không?”

Sáng sớm hôm sau, tiếng đại trống của quân Đường lại một lần nữa vang lên trầm thấplàm rung động tâm hồn người. Đại quân đen ngòm phô thiên cái địa nhằm hướng thành Già Sư tới gần. Ở giữa đại quân có mười máy phóng đá thật lớn đang vô cùng chậm rãi di động. Từ thật xa nhìn lại phảng phất như mười vị thần linh khổng lồ đội trời đạp đất. Tiếng di chuyển ù ù lọc cọc vang khắp đất trời.

Hôm nay trên thành trì quân coi giữ cũng như hôm qua. Vẫn chỉ có khoảng một ngàn tên. Trên một gò đất thấp phía nam thành Già Sư ước chừng hơn hai dặm, Đại tướng Mặc Á Lợi vẻ mặt nghiêm túc đang nhìn chăm chú đội ngũ quân Đường. Hắn từng nghe tàn quân tộc Thổ Phiên bại trận chạy về nói qua, quân Đường nắm giữ một loại Thiên Lôi uy lực thật lớn. Quân tộc Thổ Phiên chính thảm bại ở dưới loại Thiên Lôi này. Hắn liền muốn tại thành Già Sư tận mắt nhìn thấy Thiên Lôi của quân Đường .

Mặc Á Lợi ước bốn mươi tuổi, vóc người cực kỳ khôi ngô. Một mái tóc quăn xoã tung phủ lên áo choàng làm cho ngoại hình giống hệt như hùng sư. Hắn cũng là mãnh tướng nổi danh Đại Thực. Từ trước đến giờ hắn trầm mặc ít nói, nhưng nhắc tới cái tên “ đồ tể Ba Tư” thì ở Ba Cách Đạt ( Bát đa) lại không ai không hiểu. Tổ tiên hắn là quý tộc Ba Tư, năm mười hai tuổi thì liền tham gia đại quân Ha-Li-Pha A Ba Tư tiến quân đánh Bái Chiếm Đình ( Byzantin), lại còn tự tay giết hại hàng trăm thiếu niên cùng lứa tuổi hắn nên rất được A Ba Tư khen ngợi bèn thăng hắn làm trướng tiền thị vệ. Mười hai tuổi hắn liền trở thành thị vệ trẻ tuổi nhất của Ha-Li-Pha.

Sau khi tân Ha-Li-Pha lên ngôi, không thích sự tàn bạo của hắn liền xua đuổi hắn đến Ai Cập đánh giặc. Từ đó hắn trở thành thủ hạ của A La Tư, đồng thời theo hắn nam chinh bắc chiến, lập được chiến công hiển hách. Nhưng mà, dã tâm vươn lên của hắn lại không yên ổn nổi, lần này trong cuộc tranh đoạt quân quyền giữa A Cổ Cái cùng A La Tư, hắn bị A Cổ Cái lôi kéo, phản bội chủ tướng của mình, tự tay giết chết A La Tư.