Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 5




Lúc xế trưa, gió thổi từng hồi, nhìn xuyên qua khe hở giữa phụ thân và huynh trưởng, Phó Dung tò mò đánh giá nam tử đối diện.

Đó là một nam tử trung niên khoảng 30 tuổi,mi thanh mục tú, làn da trắng nõn, trên cằm lún phún râu, khi mỉm cười thì giống thư sinh nho nhã, nhưng lại xa cách như người siêu phàm thoát tục, chẳng sợ một thân áo xám vải thường che lấp đi khí chất tiên phong của mình.

Phó Dung còn muốn nhìn lâu hơn một chút, bị Phó Uyển nhìn thấy thì lặng lẽ kéo kéo tay áo nàng, ánh mắt đầy cảnh cáo. Phó Dung vô thanh cười cười, không nhìn nữa, bày ra bộ dạng nhu thuận nghiêng tailắng nghe.

“ Tại hạ Cát Xuyên, người Kinh Châu, tổ tiên là y dược thế gia. Tại hạ kế thừa tổ huấn, sau khi xuất sư thì đi lịch lãm các danh lam thắng cảnh, thuận đường xem bệnh trị thương cho người có duyên.Hôm nay đi ngang qua đây, khát nước khó nhịn, không biết vị lão gia này có thể cho tại hạ xin một chén nước uống?” Cát Xuyên hướng Phó Phẩm Ngôn chắp tay, cười nhẹ nói.

Hắn khí độ không tầm thường, lại chỉ xin một chén nước. Lúc này Phó Phẩm Ngôn làm một tư thế mời: “ nguyên lai là Cát tiên sinh, mời theo Phó mỗ vào trong. Tiên sinh chí hướng cao thượng, tiêu sái bất phàm, làm Phó mỗ khâm phục, nếu tiên sinh không vội thì buổi trưa cùng Phó mỗ uống một chén rược thế nào?”

“ Phó lão gia thật tình mời, Cát mỗ cung kính không bẳng tuân lệnh.”

Cát Xuyên cười đáp ứng, cùng Phó Phẩm Ngôn hướng thôn trang đi tới, đi được vài bước đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía ba tỷ muội Phó gia, cuối cùng ánh mắt dừng trên mặt Phó Dung, đưa tay vuốt râu. Phó Dung sửng sốt chớp mắt một cái, không hiểu hắn nhìn cái gì, nghiêng người lảng tránh tầm mắt, tuy rằng nàng ẩn ẩn cảm giác được đối phương không có ác ý.

Phó Phẩm Ngôn mặt không đổi sắc, chỉ là trong mắt hiện lên không vui. Như dự đoán được trong lòng hắn suy nghĩ gì, Cát Xuyên tại lúc trước khi Phó Phẩm Ngôn mở miệng nói thì đi qua hỏi: “ phía sau cả ba vị cô nương là ái nữ của lão gia?”

Phó Phẩm Ngôn gật đầu, thấy Cát Xuyên nhíu mày, lại nghĩ tới đối phương tự báo thân phận, không khỏi lo lắng hỏi: “ chẳng lẽ tiểu nữ có gì không ổn?” Cát Xuyên lại liếc mắt nhìn Phó Dung, chỉ vào thôn trang nói: “ Phó lão gia nếu tin ta, có thể hay không cho Cát mỗ giúp vị nhị tiểu thư xem mạch? Nếu như chỉ xem khí sắc thì Cát mỗ không thể khẳng định được!”

Ba nữ nhi của mình hắn chỉ nói Phó Dung. Phó Phẩm Ngôn theo bản năng liền tin một phần, lại nhớ đến mấy ngày trước nữ nhi rớt xuống nước, rất có khả năng còn bệnh ẩn nào đó, liền lập tức đáp ứng. Sự tình liên quan đến thân thể ái nữ, Phó Phẩm Ngôn thà tin rằng là có, lại nói hắn tự nhận mình thông minh, nếu Cát Xuyên là loại lang trung giang hồ lừa bịp, hắn có thể từ trong lời nói của đối phương phân biệt được.

“ Mời”

Hai đại nam nhân dẫn đầu đi vào.Phía sau Phó Dung cực kỳ khiếp sợ, chỉ bằng nhìn vài lần liền kết luậnthân thể nàng có bệnh, cái này Cát Xuyên là một kẻ nói dối hay là một thần y?

“ Nùng Nùng đừng sợ, có lẽ hắn nói bậy.” Thấy sắc mặt muội muội không tốt, Phó Uyển săn sóc nắm giữ tay nàng. Phó Tuyên cũng từ bên cạnh trưởng tỷ cũng lại đây, nhỏ giọng trấn an tam tỷ: “ phụ thân cũng hiểu y lý, đợi lát nữa có thể phân rõ trong lời nói hắn là thật hay giả, nếu hắn nói bậy, sai người đem hắn oanh ra ngoài.” Phó Dung bị muội muội nói đùa thì cười, đừng nhìn muội muội nhỏ tuổi nhất, nhưng trong ba tỷ muội lại là người nghiêm túc nhất, hai hàng lông mày đen thẳng làm cho nàng thêm anh khí, trách không được ngày sau có thể thu phục hỗn thế ma vương kia.

“ Đi thôi, ta một chút đều không lo lắng, xem xem đến cuối cùng hắn có bản lĩnh gì?” Sờ đầu muội muội, mặt Phó Dung đầy thoải mái nói. Mặc kệ người này có hay không có thực tài, nàng đều nhất định dùng hắn. Vào thôn trang, Phó Phẩm Ngôn kêu Phó Uyển, Phó Tuyên đi bẩm báo Kiều Thị, lại dặn các nàng ở trong phòng đợi tin tức, hắn cùng Phó Thần bồi tại bên người Phó Dung.

Cát Xuyên thảnh thơi dùng xong nửa chén trà mới đặt chén trà xuống, nhìn Phó Dung nói: “ thỉnh cô nương giơ tay lên.” Phó Dung biết nghe lời phải, thoáng nhắc tay áo lên, lộ ra một khúc cánh tay tinh tế không mấy nở nang, da trắng như tuyết, có thể nói là băng cơ ngọc cốt.

Nàng tuy đẹp, nhưng trong mắt Cát Xuyên bất quá là một tiểu cô nương 13 tuổi, huống chi vị kia ở kinh thành vẫn luôn ghi tạc nàng trong lòng. Cát Xuyên không có cũng không dám có tâm tư nào khác, liếc mắt nhìn lâu đều chưa từng, đặt ba ngón tay lên liển quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa. Mí mắt buông xuống tập trung tinh thần, nhất thời trong phòng tiếng kim rơi liền có thể nghe thấy. Phó Phẩm Ngôn bình tĩnh trấn định, Phó Thần chưa luyện tới trình độ đó, nhìn chằm chằm Cát Xuyên, nắm nắm tay tiết lộ sự khẩn trương trong lòng hắn.

Ước chừng hơn mười phút, Cát Xuyên thu tay, đợi Phó Dung để cánh tay xuống, trầm giọng nói: “ cô nương trong vòng nửa tháng nay có tiếp xúc qua người bị đậu mùa không? Nga, đậu đây là chỉ người bị thủy đậu, có lẽ cô nương không biết, Phó lão gia chắc biết, như vậy trong quý phủ có người xuất hiện loại bệnh trạng này không?” Giấc mơ của vị kia thật đúng lạ kỳ, cô nương này quả thật có bệnh, chẳng lẽ hai người đã đến tình trạng tâm linh tương thông?

Phó Dung cắn chặt môi mới không khiến chính mình cười ra.Thần y, quả nhiên là thần y, trong mơ, không đúng nàng đã chứng thực mình có bệnh, vậy nhất định không phải là mơ, mà là đời trước của nàng. Kiếp trước phụ thân lo lắng người nhà cũng bị lây bệnh, thỉnh đại phu chẩn bệnh, mấy cái đại phu đều nói trước khi bệnh thủy đậu phát ra ngoài, vô phương kết luận một người có bệnh hay không. Cát Xuyên có thể nhìn ra, có thể thấy được y thuật cực kỳ cao siêu, vậy có thể hay không có đơn thuốc chữa khỏi cho nàng, giúp nàng miễn bị phát đậu lại chịu khổ?Cưỡng chế trong lòng vui vẻ, Phó Dung giả bộ mờ mịt nhìn về phía phụ thân.

Tâm Phó Phẩm Ngôn lại chìm xuống, bệnh thủy đậu củng không phải là bệnh nặng.Nếu không cẩn thận,trên người sẽ dễ dàng có vết sẹo.Nhi tử có bệnh này cũng không sợ, mà nữ nhi đặc biệt thứ nữ này lại yêu đẹp nhất, một cái sẹo trên mặt đủ cả đời nàng ảo não.

“ Không có, quý phủ không có người nào phát đậu, Cát tiên sinh có thể hay không xem lại lần nữa?” Hắn không chút do dự nói, bệnh thủy đậu loại bệnh này, thực sự có hạ nhân bị, cũng không có cách nào giấu được các quản sự lớn nhỏ trong phủ.

Cát Xuyên không nói gì, mà nhìn về phía Phó Dung.Phó Dung vẻ mặt thấp thỏm đứng dậy,đi tới đứng bên người phụ thân thê thê lương lương nói: “ Phụ thân, bệnh thủy đậu là bệnh gì? Tháng này, con xuất môn ra ngoài mấy lần, cùng vài tỷ muội, nha hoàn của mấy gia đình khác có tiếp xúc qua, không nghe nói ai thân thể không có thoải mái?”

“ Có lẽ các cô nươngấy cũng không biết mình đã mắc bệnh. Sau khi nhiễm bệnh thủy đậu, ngắn thì bốn năm ngày, dài thì có thể hai mươi mấy ngày mới phát bệnh ra.Nói không chừng giờ này đã có người đang lặng lẽ dưỡng bệnh. Cát Xuyên bình tĩnh giải thích, thấy Phó Dung sợ tới mức đều nhanh khóc, cười cười: “ cônương không cần sốt ruột, chỉ là bệnh nhẹ dưỡng vài ngày là tốt rồi. Chỉ là từ hôm nay đến khi lành bệnh hẳn, cô nương tốt nhất rời xa người nhà, nhất là tiểu muội muội của ngươi, miễn truyền cho bọn họ.

Nói xong nhìn về phía Phó Phẫm Ngôn: “ bên trong thân thể nhị cô nương đã bị bệnh, 5 ngày liền có thể thấy được, rốt cuộc tin hay không thì tùy Phó lão gia quyết đoán. Cát mỗ chỉ xin khuyên một câu, trước khi xác định, Phó lão gia cùng những người khác vẫn là tạm thời lảng trách đi, miễn cho khi nhiễm bệnh lại chịu khổ.” Vịkiaở kinh thành nói cần bảo đảm Phó gia già trẻ chu toàn.

“ Phụ thân, con sợ.” Phó Dung bổ nhào trong ngực phụ thân khóc lên. Phó Phẩm Ngôn đau lòng vỗ vỗ bả vai nàng, nhìn xem Cát Xuyên do dự một chút nói: “ không biết tiên sinh có thể nán lại ở hàn xá thêm mấy ngày nữa được không? Một khi tiểu nữ phát bệnh, còn cần tiên sinh chiếu cố, chẩn kim và ra đơn thuốc.”

Cát Xuyên nghe xong, cao giọng cười to, vuốt râu nói: “ Cát mỗ đã nói qua, giúp người xem bệnh trị thương còn tùy thuộc vào duyên phận. nay được Phó lão gia tin tưởng, Cát mỗ nguyện ý lưu lại cho tới khi cô nương lành bệnh, về phần chẩn kim, Phó lão gia đừng vội nhắc tới,cô nương chưa bị tới mức độ đó.”

Nghe hắn nói như thế càng làm cho Phó Phẩm Ngôn thêm tin cậy. Vội vàng phân phó Phó Thần an bày phòng khách cho Cát Xuyên nghỉ ngơi.

Sau khi an bày xong, Phó Phẩm Ngôn nhanh chóng trấn an tiểu nữ nhi: “ Nùng Nùng đừng sợ, bệnh thủy đậu là bệnh nhẹ, chính là sau khi bệnh phát ra ngoài thì có chút ngứa, dưỡng mấy ngày là khỏe, lại nói có thể Cát Xuyên tiên sinh nhìn lầm rồi, con đừng có gấp, đừng khóc.”

Kiều Thị, Phó Thần, Phó Uyển rất nhanh liền chạy tới, Phó Tuyên lưu lại trong phòng coi sóc đệ đệ.

Sau khi nghe xong đủ các lời khuyên giải, an ủi, Phó Dung lau lệ, đôi mắt đo đỏ nói: “ Phụ thân, nương, chúng ta hãy tin trước đi! Vô duyên vô cớ, Cát tiên sinh không cần thiết lừa chúng ta phải không? Nếu bệnh này dễ truyền cho người, vậy mọi người đều về trước đi, để lại Tôn mama ở đây chăm sóc cho con, con không sao.”

Tiểu cô nương hiểu chuyện đến mức khiến cho người ta đau lòng. Kiều Thị không nhịn được ôm nữ nhi dỗ dành: “ Nùng Nùng không sợ, nương lưu lại bồi con…”

“ Như vậy sao được.” Phó Dung lập tức đánh gãy lời nói của mẫu thân: “ Không nói đến Tuyên ca nhi, mọi việc trong phủ đều cần nương trông coi, con thật sự không sợ. Nương, người nhanh đi đổi y phục, mang theo đệ đệ, muội muội đi về trước đi, còn có ca ca tỷ tỷ, hai người cũng theo về đi.” Vừa nói vừa cúi đầu gạt lệ.

Kiều Thị, Phó Uyển cũng rơi nước mắt, Phó Phẩm Ngôn nhìn không được buồn cười nói: “ Xem xem các ngươi, đều chưa có chuyện gì trở ngại mà lại nháo cho cả nhà đều rớt nước mắt. Chính Đường, con đưa nương và hai muội muội trở về, sau đó đem Tôn mama, Lưu Hương, Lưu quản sự mang đến đây. Tố Nương, nàng cũng đừng lo lắng, ta an bày Chính Đường lưu lại thôn trang trông chừng Nùng Nùng, mỗi ngày ta sẽ lại đây một chuyến, bảo đảm Nùng Nùng lông tóc vô thương.”

Kiều Thị luyến tiếc phải rời đi, nhưng Phó Phẩm Ngôn từ trước tới giờ khi quyết định đại sự đều không nói hai lời, lại được Phó Dung ở một bên khuyên nhủ. Chỉ đành lo lắng mang theo phương thuốc phòng bệnh của Cát Xuyên, dẫn các nữ nhi khác rời đi.

Đã đi hết, Phó Dung thở dài một hơi, tuy rằng thần y cũng vô pháp chữa khỏi cho nàng, nhưng ít nhất đệ đệ an toàn, chỉ cần đệ đệ còn sống, đừng nói lại chịu một lần khổ, chính là trên mặt có nhiều thêm mấy cái sẹo nàng cũng nguyện ý.

Đương nhiên có thể không thêm là tốt nhất.

Mấy ngày kế tiếp, Phó Dung ngoan ngoãn đợi ở hậu viện thôn trang. Tôn mama, Lan Hương khi còn nhỏ đã phát bệnh rồi, nên sẽ không sợ mắc bệnh nữa, yên tâm lớn mật cùng nàng chơi cờ Tú Hoa giải buồn, ngẫu nhiên lại có Phó Thần ở cách một cánh cửa trò chuyện với nàng, đây là nhiệm vụ của hắn khi ở thôn trang trông nàng. Bởi vì đã trải qua một lần, nên lần này Phó Dung cũng không thấp thỏm bất an, ăn ngon ngủ ngon, sắc mặt tốt làm cho Tôn mama không chỉ một lần hoài nghi Cát Xuyên lừa gạt người.

Nhưng 4 ngày sau, trên cổ Phó Dung nổi lên điểm đỏ thứ nhất, rất nhanh liền biến lớn thành một hạt đậu nước. Phó Dung cũng không cười nổi, lệnh cho Lan Hương mang tất cả gương đều giấu đi, thậm chí trừ bỏ thời điểm tất yếu hầu hạ nàng, nàng cũng không cho Tôn mama, Lan Hương vào phòng, không muốn cho các nàng ấy thấy bộ dạng xấu xí của mình.

Ở một nơi khác trong thôn trang, Cát Xuyên thừa dịp đêm khuya, tự tay đem thư tín giao cho một hắc y nhân.

Ký Châu là một nơi trọng địa của kinh thành, đưa thưđến kinh thành chỉ có hơn 300 dặm. Hắc y nhân xuất phát lúc bình minh ra roi thú ngựa, buổi trưa liền tới kinh thành.

“ Vương gia, bên kia đưa thư.” Hứa quản gia gõ cửa mà vào, cung kính đem phong thư đưa về phía nam tử mặc thường phục đang dựa vào nhuyễn tháp. Từ Tấn để sách xuống, đưa tay tiếp nhận phong thư, mở ra. Chữ viết quen thuộc, Từ Tấn xem lướt qua, xem đến thời điểm tiểu cô nương đuổi hạ nhân đi, đóng cửa không chịu ra ngoài, khóe môi nhếch lên.

Hứa quản gia thấy được, không khỏi nhớ tới mùa thu năm trước, vương gia tâm huyết dâng trào muốn đi dạo ở Ký Châu, khi đi dạo tới nơi thì vừa vặn vào mùa hái táo ở Tây Sơn. Vương gia là cải trang vi hành, sau đó gặp được một tiểu cô nương thoạt nhìn 12, 13 tuổi, tiểu cô nương ngây thơ khả ái, đứng dưới tàng cây khoa tay múa chân với huynh trưởng, sau một lát lại tự mình lấy gậy đi hái táo…

Khi đó vương gia cũng cười như vậy, về sau liền phái người lưu lại đưa thư, mỗi tháng đều đem đại khái tình hình của nhà kia báo lại.

Hứa quản gia cũng phải thừa nhận, tiểu cô nương kiaquả thật rất xinh đẹp nhưng mà chỉ mới 12 tuổi thôi, dáng người còn không phát dục tốt, có phải hay không còn quá nhỏ?

“ Ngươi nói, người yêu đẹp sợ nhất là cái gì?”

“ A?” Hứa quản gia hồi thần, mờ mịt nhìn về phía Từ Tấn, bởi câu hỏi không đầu không đuôi, đầu óc còn chưa kịp phản ứng.

Từ Tấn cũng không muốn nghe hắn trả lời, vẫy vẫy tayý bảo hắn lui xuống.

Hứa quản gia theo bản năng đi ra ngoài, đi tới cửa thì dừng lại, thử trả lời thăm dò: “ Sợ dung nhan già đi?”

Từ Tấn cười mà không nói.

Có lẽ nữ tử đến tuổi nhất định đều sẽ buồn rầu về chuyện dung nhan già đi, nhưng năm nay nàng mới 13 tuổi, làm sao mà nghĩ xa vậy?

Nàng sợ nhất, là bị người ta nhìn thấy thời điểm nàng xấu nhất. Nàng càng sợ, cố tình hắn lại càng muốn nhìn thấy.