Bệnh Mỹ Nhân Không Làm Thế Thân

Chương 11




Thẩm Úc giả ngu giả ngơ: "Bệ hạ đang nói cái gì thế? Ta đâu có cái gì cần phải nói với bệ hạ đâu? Bệ hạ muốn mỗi ngày đều nghe ta nói thích......"

"Thẩm Úc," Thương Quân Lẫm nhàn nhạt đánh gãy lời hắn "Ngươi biết trẫm đang nói cái gì."

"Nếu ta nói, thật sự chỉ là một sự trùng hợp, bệ hạ sẽ tin ta sao?" Thẩm Úc mặt trầm xuống,thanh âm nấn ná không chắc chắn nói.

"Ngươi cảm thấy sao?" Thương Quân Lẫm hỏi lại.

Ta cảm thấy sẽ không -Thẩm Úc thầm trả lời ở trong lòng.Nếu là hắn, hắn chắc chắn sẽ không tin, trên đời làm sao có nhiều thứ trùng hợp như vậy.Trùng hợp nhiều, hơn phân nửa là do người làm ra.

"Bệ hạ," Thẩm Úc hít sâu một hơi nói tiếp "Ta hôm nay thật sự chỉ vì muốn gặp Thẩm Nguyệt hỏi một chút điều nghi hoặc. Mặc kệ ngài có tin hay không, chuyện kia thật sự chỉ là trùng hợp mà thôi."

Thẩm Úc cũng không nghĩ tới, chính mình chọn ngày như thế nào lại vừa vặn trúng phải ngày Hà tiểu công tử bị cướp đi.Chuyện này cũng không biết trời cao giúp hắn hay là hại hắn.

"Chuyện này tạm thời không nói đến.Trẫm hỏi ngươi, vì sao lúc phát hiện có người khả nghi ngươi chắc chắn một mực là bọn họ sẽ cướp ngục? Từ khi nào ngươi biết chuyện của Hà Cẩm Nguyên?"

Thương Quân Lẫm tới gần Thẩm Úc,cảm giác áp bách mạnh mẽ cũng theo hắn mà đến.Ánh mắt hắn vẫn luôn dừng lại ở trên mặt Thẩm Úc, không để lọt bất cứ biểu cảm nào trên mặt y.

Thẩm Úc sắc mặt không đổi, trong lòng lại có chút hoảng loạn.Hà Cẩm Nguyên đúng là tên huý của Hà tiểu công tử.Hắn có thể tìm một cái cớ hợp lí qua việc ngày đó xảy ra những chuyện gì duy nhất chuyện này là không thể.

Thương Quân Lẫm duỗi tay sờ lên mặt Thẩm Úc,bàn tay hắn vẫn ấm áp như thường.Thế nhưng Thẩm Úc lại cảm nhận được sự lạnh lẽo.

"Thẩm Úc, không được lừa trẫm."

"Bệ hạ," Thẩm Úc duỗi tay phủ lên tay của nam nhân "Bệ hạ phải tin tưởng rằng ta vĩnh viễn sẽ đứng về phía của bệ hạ."

"Trẫm đương nhiên biết chuyện này,nếu không nơi hiện tại ngươi phải ở không phải là Ngọc Chương Cung mà là ở trong ám lao." Thương Quân Lẫm ánh mắt tối tăm, lòng bàn tay như có như không,khẽ khàng vuốt ve lên khuôn mặt của Thẩm Úc.

Hắn rất tin tưởng vào Ẩn Long Vệ-đó là những người mình tự tay bồi dưỡng ra.Ngoại trừ vài người hắn cố ý để lộ thông tin, những người khác không có khả năng biết chuyện Hà Cẩm Nguyên đang ở trong nhà lao, Thẩm Úc lại càng không nên biết, trừ phi......Hắn cùng những người đó có liên lụy.

Trước khi Thẩm Úc tiến cung đã từng có quan hệ với Việt Vương, bọn họ có hay không đã lén lút liên hệ trong lúc hắn không để ý?

Nhìn thấy ánh mắt Thương Quân Lẫm càng ngày càng tối tăm.Thẩm Úc nhanh chóng tìm kiếm trong trí nhớ, hắn cần loại bỏ sự hoài nghi của Thương Quân Lẫm.Hắn muốn sống những ngày tự do,an nhàn,hắn không định trọng sinh lại một lần vẫn tự đẩy mình lăn vào hố lửa.

"Bệ hạ, lúc trước khi ta còn chưa tiến cung đã vô tình nghe thấy người ta nói đến ' ám lao '' thay đổi người '.Là một người có gương mặt có đôi chút giống với bệ hạ nói cùng cấp dưới của hắn. Ta lúc ấy chỉ nghe một chút đã bỏ qua, ngày đó ở trong ám lao gặp được những người hành động lén lút.Đột nhiên nhớ tới chuyện này,chưa kịp nghĩ đã nói ra......"

Thẩm Úc sau khi xong việc cũng nghĩ lại đều là do lúc đó mình quá xúc động.Hắn lúc đó chỉ nghĩ đến việc không thể để người của Việt Vương mang Hà Cẩm Nguyên đi.Không nghĩ tới hắn thân là một người suốt ngày sinh bệnh.Một năm không ra khỏi cửa mấy lần.Một công tử như vậy không nên nhạy bén đến thế.

"Ta biết ta nói thế có chút khó tin, nhưng sự thật chính là như vậy.Tất cả đều là những chuyện không liên hệ với nhau không hiểu sao lại trùng hợp bị ta bắt gặp.Bệ hạ lựa chọn một mình tới hỏi ta, cũng là vì không thể tra ra bất cứ dấu vết nào cả đúng chứ."

"Không tồi, trẫm đúng là không tra được cái gì" Thương Quân Lẫm không đẩy tay Thẩm Úc ra "Tốt nhất ngươi nên cầu nguyện trẫm vĩnh viễn sẽ không tra được gì."

"Ta cũng chưa làm cái gì, bệ hạ cứ tra thoải mái." Cảm nhận được bầu không khí đã hòa hoãn hơn, Thẩm Úc nghiêng đầu vỗ nhẹ lên bàn tay Thương Quân Lẫm"Bệ hạ lần sau đừng làm ta sợ, ta nhát gan, không chịu nổi bị dọa lần hai đâu."

"Trẫm xem ngươi lá gan rất lớn."

Da thịt được bao bọc ấm áp, xúc cảm so với ngọc ấm thượng hạng còn tốt hơn.Dưới ánh mắt lấp lánh ánh lên sự vô tội của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm thu tay lại, mặt không đổi sắc dùng ngón tay cái vuốt ve ngón trỏ: "Tiếp theo có hay không muốn tìm trẫm bồi thường?"

Vị quý quân này của hắn thân kiều thể khí, một chút ủy khuất cũng không chịu.Thương Quân Lẫm chợt nghĩ đến một vị sủng phi của tiên đế đã từng nuôi một con mèo do ngoại bang đưa tới.Con mèo kia xinh đẹp tự phụ, ánh mắt trong suốt, giống Thẩm Úc như đúc.

"Bệ hạ thật hiểu ta, bất quá lần này ta không muốn được ban thưởng thứ gì, bệ hạ cùng ta nói một chút, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ta là được." Thẩm Úc biết, đối với người cầm quyền như Thương Quân Lẫm, thái độ càng nhẹ nhàng càng tốt.

"Không sợ trẫm tiếp tục nghi ngờ ngươi sao?" Thương Quân Lẫm ngoài ý muốn.

"Ý của bệ hạ là đã không còn nghi ngờ ta sao?" Thẩm Úc hỏi lại.

Thương Quân Lẫm nắm lấy cằm Thẩm Úc, nhìn thẳng vào y nói: "Có đôi lúc trẫm thật sự không biết nên nói ngươi thông minh hay nên nói tâm ngươi lớn."

"Đương nhiên là thông minh, một người ngu dốt làm sao xứng đứng ở bên cạnh bệ hạ." Thẩm Úc không chút do dự nói.

"Quý quân nói luôn luôn đúng." buông cằm Thẩm Úc ra, Thương Quân Lẫm đi đến bên bàn ngồi xuống "Lại đây, không phải muốn nghe kể tiếp sao?"

Thẩm Úc ngoan ngoãn đi đến bên cạnh Thương Quân Lẫm ngồi xuống.

"Trẫm sai người tra xét một vòng, chỉ tra được mấy người ngoài lề.Người phía sau màn rất cẩn thận, từ đầu đến cuối cũng chưa ra mặt, mỗi lời nói mệnh lệnh đều thông qua vài người làm trung gian để truyền lệnh xuống......"

Chuyện của Hà tiểu công tử xảy ra một cách bí mật,phía triều đình không nghe được một chút tin tức nào.Thương Quân Lẫm sai người chú ý hướng đi của vài vị đại thần,nhưng vẫn như cũ không thu hoạch được gì.

"Người phía sau màn cố tình đem chuyện này đẩy đến trên người mấy vị đại thần đã bị hạ ngục từ trước.Chúng ta thử tra một chút,không ngoại lệ manh mối đều bị chặt đứt giữa đường."

"Người nọ chắc chắn bệ hạ sẽ không lộ ra tin tức,sao bệ hạ không thử đem chuyện này ra bên ngoài?"

Hai người hàn huyên một hồi lâu, Thương Quân Lẫm chưa bao giờ coi Thẩm Úc như khổng tước nhốt trong lồng vàng.Khi Thẩm Úc ngẫu nhiên hỏi chuyện trong triều, hắn cũng sẽ nói cho y.Dù không chú ý nhiều cũng sẽ nhận ra Thẩm Úc rất nhạy bén với chuyện triều chính.

Trấn Bắc Hầu đem một đứa con như vậy vào cung, thật sự là ngu dốt đến lạ.

Lúc lâm triều, Thương Quân Lẫm không như bình thường mà lựa chọn công bố tin tức có người cướp ngục.Thế nhưng không nói đến thông tin của phạm nhân, các đại thần đều cho rằng người bị cướp chính là đám người Trương ngự sử.Tất cả đều ồ lên kinh ngạc.

Bọn họ muốn cứu Trương ngự sử ra là thật,nhưng không đến nỗi phải cướp ngục đâu.Hiện tại Thương Quân Lẫm còn chưa bạo ngược đến mức làm quần thần xúc động phẫn nộ, thứ họ muốn biết chính là đến tột cùng Trương ngự sử đã chạm đến vảy ngược nào của hoàng đế dẫn đến sự tức giận như vậy.

"Việc này giao cho Phương đại nhân điều tra, nửa tháng sau trẫm muốn nghe được một câu trả lời vừa lòng."

Phương đại nhân cung kính hành lễ: "Thần tuân chỉ."

Không màng tới sự kinh ngạc của quần thần, Thương Quân Lẫm lại trao cho Phương đại mấy trợ thủ để thuận tiện điều tra.

"Không có việc gì thì bãi triều đi." Phân phó xong, Thương Quân Lẫm tính rời đi.

"Bệ hạ," Lễ Bộ thượng thư đứng ra nói "Bệ hạ,sắp tới là sinh nhật của ngài, năm nay vẫn làm như cũ sao ạ?"

Mọi người bừng tỉnh, tính toán thời gian, hình như là sắp đến sinh nhật bệ hạ. Năm vừa rồi lúc này đã bắt đầu chuẩn bị, năm nay xảy ra quá nhiều chuyện, thiếu chút nữa quên mất.

Thương Quân Lẫm đang muốn gật đầu đột nhiên nghĩ đến gì đó vội ngừng động tác: "Việc này ngươi thương lượng với Thẩm quý quân đi."

Chúng đại thần lại một lần nữa bừng tỉnh, bỗng nhiên ý thức được, bệ hạ của bọn họ hiện tại đã không còn là người cô đơn.(không hiểu sao đọc đoạn bày thấy mấy ổng đáng yêu;))

Thẩm Úc cũng đã nghe cung nhân nói đến chuyện này.

"Ngày sinh của bệ hạ là bao nhiêu?" Thẩm Úc vừa cắm bình hoa mai vừa hỏi.

"Ngày trăng hình bán nguyệt là ngày sinh nhật của bệ hạ. Mỗi năm vào ngày này trong cung sẽ tổ chức tiệc mừng thọ, năm nay quý quân vào cung, chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn so với mấy năm vừa rồi.

Đối với người chủ tử là Thẩm Úc, các cung nhân đều rất thích, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện lần trước,hảo cảm của các cung nhân đối với hắn thẳng tắp bay lên.

"Quý quân, Lễ Bộ thượng thư Lư đại nhân cầu kiến." Có cung nhân tiến vào bẩm báo.

"Lễ Bộ thượng thư tìm ra làm cái gì?" Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, Thẩm Úc vẫn sai cung nhân mời người vào.

Bản nhân Lễ Bộ thượng thư cũng cảm thấy rất nghi hoặc, tuy rằng Thẩm Úc là nam tử, nhưng Thẩm Úc dù sao cũng là người của hoàng đế.Hắn đi vào hình như không tốt lắm.Cũng tại lúc hạ triều lời bệ hạ nói làm hắn có chút băn khoăn, bệ hạ muốn hắn trực tiếp tới tìm người.

Không còn cách nào Lễ Bộ thượng thư đành phải tới.

"Thần tham kiến quý quân."

"Đại nhân không cần đa lễ, người đâu,tới dọn chỗ." Thẩm Úc không phải lần đầu tiên nhìn thấy Lễ Bộ thượng thư, lần trước gặp mặt là lúc hắn tiến cung.

Lư đại nhân đi thẳng vào vấn đề,nói rõ ý đồ đến đây.Sau khi nghe xong ý định của bọn họ Thẩm Úc cảm thấy cũng không có quá nhiều vấn đề, nêu ra một vài sai sót nhỏ rồi điều chỉnh lại hợp lý hơn.

Quyết định xong mọi chuyện, Lư đại nhân cáo lui.Thẩm Úc vẫn ngồi tại chỗ, có chút buồn bực, năm nay không nên là năm phiên vương về kinh chúc mừng chứ. Phiên vương về kinh thì sẽ có thêm rất nhiều vấn đề khác.

Thẩm Úc quyết định chờ Thương Quân Lẫm tới để hỏi hắn.

Một phủ đệ nào đó trong kinh thành không chợp mắt nổi.

Việt Vương nghe tin hoàng đế sẽ nghiêm tra chuyện cướp ngục, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.Hắn không rõ vì cái gì lần này đến kinh thành tất cả mọi thứ đều khác xa so với tưởng tưởng của hắn.

Tác phong hành sự của hoàng đế đại biến,mỗi một sự chuyện hắn định làm đều thất bại, đều làm tức đến nỗi hộc máu.

Hít sâu một hơi, hắn hỏi: "Những người chúng ta phái đi đâu?Vẫn không thu thập được chút tin tức nào sao?"

Vì cứu Hà tiểu công tử ra, Việt Vương đã bỏ ra cái giá lớn mượn tới một nhóm người, hiện tại người không mang tới không nói, còn mẹ nó những người này đều không thấy!

Cấp dưới cúi đầu, gian nan mở miệng: "Là......."

"Bổn vương vốn không nên trông cậy vào các ngươi, một đám phế vật!" Việt Vương đi vài bước, "Giải quyết tốt hậu quả chưa?sẽ không tra ra bên này chứ?"

"Vương gia yên tâm, tuyệt đối sẽ tra không ra." Chuyện này hắn có thể khẳng định, cướp ngục là một chuyện quan trọng.Căn bản không qua tay bọn họ, bất luận là hạ lệnh hay là dùng người.Tất cả đều không có bất luận quan hệ gì với Việt Vương.

"Lui xuống đi, trong khoảng thời gian này tạm dừng mọi kế hoạch." Việt Vương vô lực phất tay, hắn lần này tới kinh thành thật sự là không ăn được chút ngon ngọt nào......không hẳn.Cũng không tính không có thu hoạch, nghĩ đến đứa con vợ lẽ của Trấn Bắc Hầu phủ kia.Người kia luôn có những ý tưởng rất hay Việt Vương híp híp mắt.

Tin tức Việt Vương cùng Thẩm Thanh Nhiên lại lần nữa thông đồng đã thông qua Mộ Tịch truyền đến tai Thẩm Úc.

"Trước đây nô tỳ còn tưởng rằng hắn thật sự toàn tâm toàn ý đối với công tử,thật sự là mù mắt," Mộ Tịch bĩu môi, "May mắn công tử sáng mắt sáng lòng, không bị hắn lừa."

"Công tử nhà ngươi đâu chỉ tinh đâu, chỉ có hắn lừa được người khác,chứ làm gì có ai lừa gạt được hắn."Giọng nói trầm thấp của Thương Quân Lẫm trầm truyền đến từ ngoài cửa.

Mộ Tịch sắc mặt khẽ biến, nàng đuổi các cung nhân ra ngoài rồi mới cùng Thẩm Úc nói chuyện này, nếu bệ hạ nghe được lời nàng mới vừa nói thì......

Tác giả có lời muốn nói: Cảm tạ ở 2021-07-07 00:00:00~2021-07-08 00:00:00 trong lúc vì ta đầu ra bá vương phiếu hoặc tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ nga ~

Cảm tạ tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ: Dâu tây bạo quả hơi 5 bình;

Phi thường cảm tạ đại gia đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!